Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.
Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Mùng bốn tháng Bảy, Trần Bá đặt lên bàn ăn sáng của Thẩm Ninh một quyển sách mỏng bìa xám: *Hoắc thị Bách Niên — vựng lục sơ bộ phiên mùa thu*. Bên dưới có một tờ giấy nhỏ ghi đường dẫn bản điện tử, mật khẩu bốn số.
Cô mở ra trong lúc chờ nước sôi.
Ba lô chủ lực nằm ở tám trang đầu, tổng ước tính chín mươi triệu tệ. Lô số bảy là đôi tượng đồng đời Minh cao bốn mươi phân, ước hai mươi tám tới ba mươi hai triệu. Lô số chín là một bức tranh cuộn đời Thanh. Lô số mười hai là một chiếc bình thanh hoa, ước ba mươi tám tới bốn mươi lăm triệu, dòng ký gửi ghi *Tô thị cổ ngoạn*.
Trang hai in danh sách hội đồng giám định của phiên. Bảy tên. Dòng cuối cùng: *Trưởng nhóm giám định: Tô Mạn.* Bên dưới, một dòng chữ nhỏ ghi nghị quyết hội đồng thông qua ngày mùng hai tháng Bảy, năm phiếu thuận trên bảy, người đề cử là Hoắc Cảnh Sơn.
Tấm danh thiếp Tô Mạn đặt lên mặt tủ giày hôm mười một tháng Ba vẫn nằm trong ngăn kéo phòng cô. Mặt sau viết tay: *Tháng Mười em làm trưởng nhóm giám định phiên mùa thu của Hoắc thị.* Hôm ấy cô đã nghĩ đó là câu khoe. Hôm ấy hội đồng chưa họp, chưa bỏ phiếu, chưa ai đề cử ai.
Chín giờ, luật sư Từ Nghi gọi.
"Tôi báo cô một việc cho đúng thủ tục. Từ tuần này Hoắc thị họp chuẩn bị phiên mùa thu, mỗi tuần hai buổi, họp tại phòng giám định thuộc sàn. Bên tôi đã rà lại điều khoản mười một. Cô không dự được buổi nào."
"Tôi có xin dự đâu."
"Tôi vẫn phải báo." Bên kia có tiếng lật giấy. "Còn một việc nữa. Vật chứng vụ mùng năm tháng Mười một sẽ được mở niêm phong giám định lại trong tháng Mười. Bên công an chọn địa điểm là phòng giám định của Hoắc thị, vì ở đấy có đủ thiết bị. Phòng ấy nằm trong sàn."
Thẩm Ninh đứng ở cửa sổ bếp, tay còn cầm cái ấm.
Hai năm nay cô đi kiện để được ngồi trước ba mươi mốt mảnh sứ ấy một lần. Tháng Mười người ta sẽ mở niêm phong, trải chúng ra trên một mặt bàn phủ nhung, gọi hội đồng tới soi. Cái mặt bàn ấy đặt trong căn phòng mà bản hợp đồng cô ký hôm mùng ba tháng Ba cấm cô bước vào.
"Anh ấy biết chưa?"
"Chủ tịch là người bảo tôi gọi cho cô."
Cô cảm ơn, cúp máy, đứng thêm một lúc rồi tắt bếp.
Bảy giờ tối, Hoắc Cảnh Sơn tới ăn cơm. Ông ngồi chỗ quen ở đầu bàn, gắp trước một miếng cá, rồi mới nói chuyện hội đồng.
"Cái Mạn theo nghề mười năm rồi. Chú đề cử nó, hội đồng thông qua." Ông quay sang cháu mình. "Cháu bỏ phiếu chống. Chú đọc biên bản rồi."
"Cháu bỏ phiếu chống," Hoắc Trân nói.
"Vì sao?"
"Vì lô mười hai do nhà nó ký gửi."
Hoắc Cảnh Sơn cười, gật gù, đổi sang chuyện thời tiết. Thẩm Ninh ngồi ăn hết bát cơm của mình, không xen một câu nào. Hai người kia nói về phiên mùa thu suốt bữa như nói về một cái sân mà cô không có mặt trong đó, mà đúng là cô không có mặt trong đó.
Mười giờ đêm, cô lật nốt quyển vựng lục. Sau ba lô chủ lực là năm mươi mấy lô nhỏ, mỗi lô một ảnh, bốn dòng mô tả, một khoảng giá.
Lô bốn mươi tư nằm ở trang hai mươi mốt, góc dưới bên phải.
*Lot 44 — Bát trà men xanh ngọc, tu bổ bằng vàng. Đường kính 11,5 cm. Ký gửi tư nhân. Khởi điểm 80.000 tệ.*
Ảnh chụp chếch từ trên xuống. Bát men xanh ngọc, lòng nông, miệng rộng. Trên thân bát có sáu đường vàng mảnh chạy từ vành xuống, tụ lại một điểm ở đáy.
Thẩm Ninh đặt quyển sách xuống bàn, ngồi yên chừng mười giây. Rồi cô đi lấy chìa khoá trong túi áo trong, mở ngăn tủ dưới cùng, lấy chiếc bát của mẹ ra khỏi khăn xô, đặt cạnh trang giấy.
Bát của mẹ cô: men xanh ngọc, miệng rộng mười một phân, sáu đường vàng tụ lại một điểm ở đáy, vành khuyết một chỗ bằng đốt ngón út.
Trong ảnh, bát kia đủ vành. Không khuyết chỗ nào.
Bốn dòng mô tả còn một dòng nữa ở dưới, in nghiêng, cỡ chữ nhỏ hơn: *Ghi chú phòng thí nghiệm Hoắc thị: phần tu bổ bằng vàng còn mới, niên đại tu bổ chưa xác định.* Cô đọc dòng ấy hai lần, rồi mở máy tính, gõ đường dẫn với bốn số mật khẩu.
Bản điện tử có ảnh lớn. Cô kéo tới trang hai mươi mốt, bấm vào lô bốn mươi tư, phóng to.
Phóng lần thứ nhất: sáu đường vàng hiện rõ mặt sợi, sợi bị nén bẹp thành từng đoạn ngắn nối nhau, đúng lối dận sợi vào rãnh rồi mài phẳng. Phóng lần thứ hai: mép rãnh sắc, đáy rãnh vuông góc, không phải dấu mũi khoan. Phóng lần thứ ba, ảnh bắt đầu vỡ hạt, cô vẫn thấy được thứ cô đang tìm.
Chỗ hai mạch vàng gặp nhau ở lưng chừng thân bát, mạch bên trái chạy thẳng tới sát mạch bên phải, ngoặt một góc vuông, rồi mới nhập vào.
Cô cúi xuống chiếc bát của mẹ đang nằm trên bàn, soi chỗ tương ứng dưới đèn.
Cùng một góc vuông ấy.
Cô ngồi rất lâu, hai tay đặt trên đùi, không đụng vào chiếc bát. Trên màn hình là một cái bát đủ mảnh, dận cùng một lối, bẻ góc cùng một kiểu, mạch vàng cùng một độ dày. Bên cạnh màn hình là cái bát mẹ cô để lại năm cô sáu tuổi, khuyết một chỗ ở vành, hai mươi năm không ai đi tìm mảnh ấy.
Phòng thí nghiệm Hoắc thị viết rằng phần vàng trên chiếc bát kia còn mới.
Cô tự đưa ra cho mình cách giải thích dễ chịu hơn, đưa ra ngay, vì cách kia thì cô chưa đủ sức nghĩ tới. Mẹ cô dạy nghề cho người khác. Một người nào đó học được lối này của bà, học được cả cái tật bẻ góc, rồi hai mươi năm nay vẫn làm. Trong nghề có bao nhiêu người bẻ góc như thế thì cô không biết; sáu năm ở tiệm phố Thanh Hà cô chưa gặp ai.
Cô mở sổ tay, viết dưới dòng ghi hôm mùng bốn tháng Năm: *lô 44, phiên mùa thu, khởi điểm 80k. Ai ký gửi.* Rồi cô gấp sổ, bọc chiếc bát vào khăn xô, cất xuống ngăn tủ, khoá lại.
Phiên đấu giá mở ngày mùng tám tháng Mười, ở sàn Hoắc thị. Trong tháng ấy, ba mươi mốt mảnh sứ của cô cũng được mang tới đúng toà nhà đó. Chiếc bát ở lô bốn mươi tư sẽ nằm trong tủ kính phòng xem hàng vài ngày trước phiên, cách chỗ cô đứng một bức tường, một điều khoản, một chữ ký của chính cô.
Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.
@tram.truyen89