Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 14 / 48

Phụ lục một

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.

Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Mười hai chiếc đĩa cổ đặt trên tấm nhung đen trong căn phòng vắng, dưới ánh sáng lạnh lẽo đổ bóng dài trên mặt bàn gỗ.
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Chín giờ sáng ba mươi tháng Tư, mười hai chiếc đĩa Càn Long nằm úp trên hai dãy bàn kê ở gian hai, mỗi chiếc trên một tấm nhung đen.

Người nghiệm thu chừng bốn mươi tuổi, đeo kính lúp kẹp mắt, mang theo một tập ảnh in màu. Ông ta soi từng chiếc, đối chiếu với ảnh chụp lúc nhận hàng, đếm số mạch vàng trên mặt đĩa rồi ghi vào bảng.

Tới chiếc thứ năm ông ta dừng lâu hơn. Ông ta đếm lại lần nữa, ngẩng lên nhìn Thẩm Ninh.

"Chỗ vành này vỡ à?"

"Vỡ."

Chỗ quảng cáo 250px

Ông ta cúi xuống, viết một chữ nhỏ vào cột ghi chú, rồi soi tiếp chiếc thứ sáu. Bốn mươi phút sau ông ta ký vào cuối bảng, gấp tập ảnh lại, gọi một cuộc điện thoại ngắn ở ngoài hành lang.

Mười giờ mười, ba trăm bốn mươi nghìn tệ vào tài khoản.

Mười một giờ rưỡi cô có mặt ở quầy thu ngân trung tâm huyết học tỉnh. Cô nộp tám trăm nghìn, cầm biên lai, mang lên phòng điều phối. Bà nhân viên đối chiếu số, in ra một tờ giấy khác, đóng dấu, đưa cô ký hai chỗ.

"Từ hôm nay em cô vào danh sách chờ chính thức," bà nói. "Có mẫu hợp thì bên ngân hàng tuỷ gọi thẳng cho cô."

Cô mặc áo giấy, đi qua hai lượt cửa, lên tầng bốn. Mười lăm phút. Thẩm Diệp hôm nay tỉnh hơn hôm trước, hỏi cô đơn hàng xong chưa, cô bảo xong rồi. Cậu hỏi tiền công có được như người ta hứa không. Cô nói được.

Ra tới sân bệnh viện cô mở lại ứng dụng ngân hàng, nhìn số dư. Bốn nghìn hai trăm. Đơn bốn mươi vạn đã đi hết vào một cái biên lai, hai tháng làm việc quy ra đúng một dòng chữ trên tờ giấy đóng dấu trong túi cô. Cô đứng ở gốc bàng trước cổng viện chừng năm phút mới gọi xe.

Bảy giờ tối, luật sư Từ Nghi ngồi ở phòng khách Vân Sơn với một cặp da đặt trên đùi.

"Phụ lục một." Bà đặt hai bản lên bàn trà, mở sẵn trang có chữ ký của bên A. "Thù lao cộng thêm ba triệu tệ, trả cùng phần gốc khi hết hạn. Đổi lại, bên B xuất hiện cùng bên A tại phiên đấu giá mùa thu của Hoắc thị, ngày mở xem hàng, phiên chính, tiệc sau phiên."

Hoắc Trân đứng ở cửa sổ, tay đút túi, không quay lại.

Thẩm Ninh đọc hết trang một, sang trang hai. Rồi cô lật ngược về bản hợp đồng gốc kẹp phía sau, mở tới trang cuối, đặt ngón tay lên dòng thứ mười một.

"Điều khoản mười một." Cô đọc to. "Bên B không được bước vào sàn đấu giá Hoắc thị trong suốt thời hạn hợp đồng. Bây giờ các anh trả tôi ba triệu để tôi bước vào đúng cái sàn ấy."

Từ Nghi không đáp. Bà nhìn sang phía cửa sổ.

Hoắc Trân quay lại. Anh đi tới bàn trà, nhìn xuống trang giấy, đọc dòng đó một lượt như thể chưa đọc bao giờ.

"Bỏ điều mười một đi," Thẩm Ninh nói. "Anh là bên A. Anh ký một chữ là xong."

Anh im. Không phải cái im của người đang cân nhắc — cô đã ngồi đối diện anh sáu mươi bữa cơm, cô biết lúc anh cân nhắc thì anh nhìn thẳng vào người hỏi. Lần này anh nhìn xuống mặt bàn.

"Điều khoản mười một tôi không sửa được."

"Anh không sửa, hay anh không được sửa?"

"Cô ra ngày mở xem hàng. Phòng xem hàng ở toà bên cạnh, không thuộc sàn. Tiệc sau phiên ở khách sạn. Ba triệu giữ nguyên."

Anh trả lời câu khác. Trong sáu mươi bữa cơm ấy, cô chưa thấy anh làm thế lần nào.

"Tôi không nhận."

Từ Nghi ngẩng lên. Hoắc Trân vẫn nhìn mặt bàn.

"Ba triệu là gần bốn lần số tiền cứu em cô," Từ Nghi nói.

"Tôi biết." Cô đẩy hai bản phụ lục về phía bà. "Hôm mười bốn tháng Ba, ở khách sạn Cẩm Đường, tôi đứng cạnh anh ấy đúng bốn giây. Sáng hôm sau ba khách quen của tôi huỷ đơn. Tôi ra đứng ở phiên mùa thu thì cả giới nhìn thấy mặt tôi một lần nữa. Lần này tôi muốn biết trước tôi mất cái gì."

Cô không nói phần còn lại. Phần còn lại là dòng thứ mười một: một hợp đồng hôn nhân không có lý do gì phải nhắc tới sàn đấu giá, người viết nó không sửa được nó, người đó là chủ tịch nhà đấu giá.

Từ Nghi gấp cặp da, chào, ra xe. Hoắc Trân lên tầng ba. Chín giờ hơn, cô nghe tiếng cửa thư phòng đóng lại.

Ngày mùng bốn tháng Năm, cô mang bản hợp đồng của mình tới phòng công chứng nơi đóng dấu hôm mùng ba tháng Ba.

Cô xin sao lục hồ sơ lưu. Cô là một bên trong hợp đồng, có chứng minh thư, có bản gốc, nên lần này không ai trả lời cô rằng hồ sơ đang phục vụ điều tra. Người ta bảo cô ngồi chờ hai mươi phút.

Trong tập hồ sơ lưu, sau hai bản hợp đồng, có một bản thứ ba: bản mẫu. Giấy cùng khổ, cùng phông chữ, chỗ tên hai bên để trống, chỗ số tiền để trống. Mười một điều khoản, câu chữ y hệt. Góc dưới trang cuối đóng một con dấu vuông nhỏ của phòng công chứng, bên trong dấu là ngày nhận lưu chiểu.

Tháng Mười, hai năm trước.

Thẩm Ninh ngồi trên cái ghế nhựa trong phòng chờ, tính lại cho chắc. Đêm chiếc bình Nguyên vỡ trong tay cô là mùng năm tháng Mười một hai năm trước. Bản mẫu này vào sổ lưu chiểu trước đêm ấy chừng ba tuần.

Ba tuần trước cái đêm đó, đã có người ngồi soạn một bản hợp đồng hôn nhân mười hai tháng, viết vào đấy một dòng cấm người vợ tương lai bước vào sàn đấu giá Hoắc thị, rồi mang đi lưu chiểu.

Cô ngồi với con số ấy suốt quãng xe buýt về. Hoắc Kỳ Sinh mất tháng Tư năm ngoái; trước đó cụ ốm bao lâu thì cả nhà đều biết. Người cháu đích tôn nhìn thấy cái di chúc đang tới, thấy cái hạn mười hai tháng đang tới, nên cho luật sư soạn sẵn một bản hợp đồng để trống tên, chờ tới lúc cần thì điền vào. Người ta gọi đấy là chuẩn bị.

Cách giải thích ấy khớp với mọi thứ, trừ một chỗ: nó không nói được vì sao cái bản để trống tên ấy đã có sẵn một dòng cấm người chưa có tên bước vào sàn đấu giá.

Cô nhận cách giải thích đó vì đêm nay cô cần ngủ. Trong sổ tay, dưới dòng viết hôm hai mươi tư tháng Ba, cô ghi thêm: *bản mẫu vào lưu chiểu tháng 10, hai năm trước — trước đêm mùng năm ba tuần.*

Hết chương 14

Chương 15 — Bàn tay ký tên K.T.

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px