Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 13 / 48

Ba ngày không cầm được dao

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.

Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Một chiếc hộp gỗ cũ với mười hai ngăn lót nỉ, trong đó có một ngăn trống rỗng, được chiếu sáng bởi một tia sáng sắc lạnh cắt ngang không gian tối tăm của căn phòng.
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Bốn giờ hai mươi chiều mười lăm tháng Tư, Thẩm Ninh đọc lại tin nhắn của ông đại diện lần thứ ba, rồi cất điện thoại vào túi áo, kéo đèn bàn xuống thấp, ngồi vào khay số năm.

Thân chủ đặt một điều kiện về lối vá ngay trong phụ lục kỹ thuật: đường vá không được nổi lên mặt men. Nghĩa là phải xẻ rãnh dọc theo vết vỡ, dận vàng vào rãnh, mài phẳng cho mối vá chìm trong thân đĩa. Mười hai chiếc, bảy mươi chín mảnh, chiếc nào cũng thế. Mười lăm ngày nữa.

Cô kẹp chiếc đĩa vào khuôn cát, chọn góc, đặt mũi dao vào đầu đường vỡ. Ba nhịp đầu ăn dao ngọt. Tới nhịp thứ tư thì cổ tay cô giật một cái.

Mũi dao trượt khỏi đường vỡ, chạy chệch ra ngoài chừng tám ly, ăn xuống lớp men còn lành. Men bật ra một mảnh bằng móng tay út, để lại một vệt sáng trắng nằm chéo giữa cánh hoa.

Cô đặt dao xuống, đặt hai tay lên đùi, ngồi im chừng một phút. Rồi cô soi lại vệt đó dưới đèn. Nó dài, nông, mép nham. Bỏ nguyên thì người nghiệm thu nhìn ba giây là thấy, trừ hai mươi nghìn. Trám men lên thì chỗ trám không rạn theo men cũ, càng dễ thấy hơn. Chỉ còn một cách: xẻ nó thành một rãnh sạch, cho nó thành một mạch vàng nữa, một mạch không có trong vết vỡ gốc.

Chỗ quảng cáo 250px

Xẻ rãnh ấy cần một bàn tay đứng yên trong mười lăm phút. Cô úp bàn tay phải xuống mặt bàn, ép hết sức. Nó vẫn nhảy.

Sáu giờ, cô ký ra ở sổ trực. Trong túi đồ nghề của cô, dưới lớp giẻ lau, có chiếc đĩa số năm bọc trong hai lớp khăn xô.

Người trực ghi giờ, không nhìn cái túi. Ra tới cổng cô đi chậm lại, tính xem cái camera trên cột chĩa xuống chỗ nào. Trong hợp đồng có một dòng cấm mang đồ ra khỏi kho, kể cả mảnh. Nếu chuyện này lộ ra thì cô mất bốn mươi vạn, mất luôn tám trăm nghìn cô đã tính là có, mất cái suất tầng bốn. Cô vẫn bước qua cổng. Bốn mươi phút xe buýt về phố Thanh Hà, cô ôm cái túi trong lòng cả bốn mươi phút.

Lão Kỷ đang ăn cơm tối một mình. Ông nghe cô nói xong, không hỏi cô lấy đâu ra chiếc đĩa, không hỏi vì sao tay cô như thế. Ông đẩy bát sang bên, lấy khăn lau mặt bàn, bảo cô đặt đĩa xuống.

Ông soi vệt sứt bằng kính lúp đầu, xoay chiếc đĩa ba lần dưới đèn, tìm xem đường vỡ gốc chạy về đâu.

"Hỏng chỗ này thì không giấu được," ông nói. "Phải cho nó đi đâu đó."

Ông mở hộc bàn, lấy con dao mũi mỏng, mài lại một lượt trên hòn đá ướt. Rồi ông kẹp chiếc đĩa vào khuôn cát, xoay cho vệt sứt nằm xuôi theo hướng tay, cúi xuống.

Ông xẻ vệt sứt thành một rãnh, kéo dài rãnh ấy thêm hai phân về phía vành, uốn nó vòng qua chân một cánh hoa rồi cho nó chết vào đúng đầu đường vỡ thật. Mỗi nhát ông lấy đi một lớp mỏng, hết ba nhát lại nhấc dao lên thổi bụi, xoay đĩa một góc nhỏ cho rãnh luôn nằm xuôi theo hướng tay. Cổ tay ông không nhấc khỏi mặt bàn lần nào; chỗ cử động chỉ có ba ngón. Thẩm Ninh đứng cách một bước, đếm được cả nhịp thở của ông, đều, chậm, mỗi nhát dao rơi vào quãng thở ra.

Mười tám phút, không nghỉ tay lần nào. Xong ông thổi bụi đá đi, đưa chiếc đĩa ra xa mắt, ngắm.

"Người nghiệm thu đếm mạch vàng thì đếm ra thừa một mạch. Hỏi thì bảo vỡ chỗ ấy."

Điện thoại cô rung trong túi lúc ông đang cất dao. Số của khoa.

Thẩm Diệp nói chậm, hụt hơi từng quãng ngắn. Cậu bảo có người gửi cho cậu một cái ảnh, ảnh chụp trong một cái sảnh khách sạn, chị đứng cạnh một người đàn ông, ảnh có chú thích tên. Cậu hỏi chị cưới hôm nào. Cô nói mùng ba tháng Ba.

"Chị lấy chồng vì em à."

Ngoài cửa tiệm có tiếng xe máy đi qua, tiếng một bà bán rau gọi ai đó ở đầu ngõ. Trong tiệm, Lão Kỷ đang lau lưỡi dao vào tấm vải, mặt cúi xuống.

"Không," Thẩm Ninh nói. "Chị lấy vì chị. Người ta trả lương, chị đi làm."

Cậu im một lúc. Rồi cậu bảo thế thì tốt, rồi cậu bảo cô ăn cơm đi kẻo muộn, rồi cậu cúp.

Cô đứng đó với cái điện thoại còn nóng trong tay. Sáu năm nay cô nói dối em mình đúng hai lần: một lần về tiền bán căn nhà cũ, một lần là vừa xong.

Lão Kỷ đặt con dao lên tấm vải, gấp vải lại.

"Đưa dao của con đây."

"Con còn mười lăm ngày."

"Đưa."

Cô lấy con dao trong túi đồ nghề ra, đặt lên bàn. Ông cầm nó bỏ vào hộc, khoá lại, bỏ chìa vào túi tạp dề, đúng như hôm mùng ba tháng Ba.

"Mười ngày nữa sang lấy. Từ giờ tới đấy con rửa với pha keo."

"Con không kịp."

"Không kịp thì mất tiền. Cụt tay thì mất nghề." Ông ngẩng lên. "Mỗi lần con đọc là con vay của tay con. Vay thì phải trả. Mẹ con vay đến hết rồi."

Trong tiệm, cái quạt trần quay một vòng, hai vòng.

Sáu năm ở đây cô chưa nói với ông một câu nào về mẹ mình, ngoài chuyện bà mất tích năm cô sáu tuổi. Cô chưa bao giờ kể mẹ làm nghề gì. Cô chưa bao giờ kể chuyện xảy ra trong lòng bàn tay mình. Ông vừa nói cả ba thứ ấy trong một câu, nói bằng giọng người nhắc lại một chuyện đã xong từ lâu.

"Ông biết mẹ con."

Lão Kỷ với tay lấy cái bát ăn dở, kéo về trước mặt, cầm đũa lên.

"Cơm nguội rồi," ông nói. "Ăn không?"

Cô về tới Vân Sơn lúc mười giờ rưỡi. Chiếc đĩa số năm nằm trong túi đồ nghề, sáng mai cô sẽ mang trả về khay của nó.

Cô ngồi xuống mép giường, mở ngăn tủ dưới cùng, lấy ra cái hộp gỗ dài bằng gang tay bọc khăn nâu. Ba nếp gấp mẹ cô gói vẫn nằm nguyên chỗ cũ. Cô tháo ba nếp ấy ra, đặt hộp lên bàn, mở nắp.

Trong hộp lót nỉ xanh, chia mười hai ô, mỗi ô một con dao khắc. Cán gỗ mun, mũi thép, dài ngắn khác nhau, đánh số chìm ở đốc cán từ một tới mười hai.

Cô đếm. Mười một con.

Ô thứ bảy trống. Nỉ trong ô ấy vẫn hằn nguyên hình một con dao, lõm xuống, hai đầu lõm sâu hơn ở giữa, đúng như mười một ô kia. Con dao số bảy đã nằm trong ô ấy đủ lâu để in hình vào nỉ, rồi ai đó lấy nó đi.

Hai mươi năm cái hộp này nằm trong nhà cô, sáu năm nó nằm dưới đáy thùng đồ ở tiệm Lão Kỷ. Cô chưa mở nó lần nào, nên cô chưa đếm lần nào.

Cô lấy con số chín ra khỏi ô, cầm thử. Cán vừa tay, nhẹ hơn con dao Lão Kỷ vừa thu của cô. Rồi cô đặt nó lại chỗ cũ, ngồi nhìn cái ô trống thứ bảy thêm một lúc, tay để trên đùi cho khỏi run vào thành hộp.

Hết chương 13

Chương 14 — Phụ lục một

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px