Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 7 phút
Tập nghe của chương này chưa lên.
Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.
Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Sáu tháng Tư, xe thả Thẩm Ninh xuống trước một cái cổng có số nhà, có chuông, có người ra mở. Cái kho hôm hai mươi hai tháng Ba không có thứ nào trong ba thứ ấy. Sau cổng là khoảnh sân trồng ngâu, một toà nhà hai tầng mái ngói xám, bên hông toà nhà kéo dài ra một dãy thấp lợp tôn cách nhiệt. Dãy thấp đó là cánh Đông.
Người ra mở cổng gọi cô là phu nhân. Không ai ở đây hỏi tên cô.
Mười tám ngày trước cô ký một bản hợp đồng để trống tên bên A, ký đứng, kê lên yên xe của người giao hàng. Sáng nay cô xách túi đồ nghề đi qua sân nhà người đứng đầu tờ giấy Trần Bá đưa cô hôm mùng bốn tháng Ba. Đêm qua cô đã nằm tính chuyện gọi cho ông đại diện để trả đơn. Tính xong thì còn lại ba con số: bốn trăm sáu mươi nghìn trong tài khoản, ba trăm bốn mươi nghìn còn thiếu, mùng một tháng Năm là ngày bệnh viện thả suất của Thẩm Diệp về hàng chờ. Cô dậy lúc năm giờ, gói đồ nghề.
Cánh Đông có một hành lang chạy suốt, bốn cánh cửa mở về cùng một phía. Gian một chất vật tư: keo, sơn ta, bột đá, đèn soi, giấy nhám các cỡ, nhiều gấp mấy lần chỗ cô cần. Gian hai là chỗ làm của cô, mười hai khay xốp xếp trên hai dãy bàn kê. Gian ba mở cửa nhưng gần như trống, chỉ có giá sắt với mấy bó gói bằng vải bạt dựng ở góc. Gian bốn là cửa thép, không tay nắm, một bàn phím số gắn ngang tầm ngực.
Đi ngang gian bốn, hơi lạnh ở khe cửa chạm vào tay cô. Tay cô đang ướt vì rửa mảnh nên cô nhận ra ngay. Cả dãy nhà này chỉ có một máy lạnh chạy cho ba gian đầu, cô đã nghe tiếng nó suốt buổi sáng. Ngoài bức tường hồi phía đông có thêm một cục nóng nữa, quay mặt ra vườn, cũng đang chạy.
Ba ngày liền cô làm tới bảy giờ tối. Tám chiếc vỡ lâu năm đã rửa xong, cô bắt đầu nối, dựng mỗi chiếc trong một khuôn cát để mối keo khỏi tụt trong lúc khô. Bốn chiếc mặt vỡ còn sắc thì vẫn nằm nguyên trong khay, cô chưa đụng tới chiếc nào. Người trực ghi giờ cô vào, ghi giờ cô ra, ba hôm không nói câu nào.
Chiều ngày thứ ba, cửa gian hai mở ra lúc bốn giờ.
Hoắc Cảnh Sơn mặc sơ mi xám, tay ôm một cái lọ cao chừng ba gang. Ông đặt nó xuống khoảng bàn trống cạnh khay số năm, kéo cái ghế đẩu ra, ngồi.
"Cháu xem hộ chú cái này. Người ta gạ chú mua từ tháng trước."
Lọ men phấn thái, thân vẽ hoa mẫu đơn với hai con dơi, cổ thắt, vai xuôi. Nhìn qua thì rất khá: men mịn, màu trong, dáng đứng vững, chân đế mòn một vòng đều.
Thẩm Ninh không đưa tay lên men. Chín hôm trước, ở tiệm phố Thanh Hà, Lão Kỷ đã bỏ hẳn chiếc âu đang làm dở xuống để nói với cô một câu về người họ Hoắc. Cô đặt hai ngón vào chỗ hõm dưới đáy, nhấc lọ nghiêng đi bốn mươi lăm độ dưới đèn bàn, xoay hết một vòng, rồi lật ngửa lên soi chân đế.
"Chỗ thứ nhất là vết mòn ở chân đế." Cô để ông tự nhìn theo tay cô. "Vết này chạy một chiều, đều từ đầu tới cuối. Đồ người ta bưng bê hai trăm năm thì vết mòn chạy nhiều chiều, chỗ nào tì tay nhiều thì bóng hơn. Cái này mài bằng giấy nhám, mài một lượt."
"Chỗ thứ hai." Cô chỉ vào vệt đỏ nâu loang ở giáp ranh giữa xương gốm với men. "Hoả thạch hồng thật thì ăn từ trong xương ra, mép loang nhoè, đậm nhạt lộn xộn. Vệt này nằm trên mặt, dừng đúng ở đường men. Nó được quét vào."
"Chỗ thứ ba ở khoản thức dưới đáy. Sáu chữ này viết bằng bút lông thì nét phải có chỗ nặng chỗ nhẹ, đầu bút đè xuống rồi nhấc lên. Sáu chữ đây to đều một cỡ, nét nào cũng dày bằng nhau. Người ta vẽ lại theo hình chữ, không phải viết."
Cô đặt lọ xuống. "Men làm khéo. Ba chỗ kia thì không."
Hoắc Cảnh Sơn không hỏi lại chỗ nào. Ông kéo cái lọ về phía mình, xoay chân đế lên, nhìn đúng vòng mòn cô vừa chỉ, gật một cái.
"Bốn mươi giây," ông nói. "Chú đưa cho ba người xem rồi. Người nhanh nhất mất hai hôm."
"Chú đã biết nó giả."
"Chú biết. Chú không biết vì sao." Ông đẩy cái lọ sang bên. "Về làm cho chú. Chú trả gấp ba chỗ cháu đang làm, ký năm một, chú lo cả chỗ ở."
Ông không nói gấp ba của bao nhiêu, cũng không hỏi cô đang được trả bao nhiêu.
"Cháu đang có đơn phải giao mùng bốn tháng Năm."
"Xong đơn thì sang."
"Cháu cảm ơn chú. Cháu không nhận."
Cô nói câu ấy nhanh hơn cần thiết, nhanh tới mức chính cô nghe ra. Trong tờ giấy Trần Bá đưa cô có bốn cái tên, cái tên đứng đầu đang ngồi cách cô một bước chân, gạ cô ký năm một. Người ta cảnh báo cô về ông chú này từ ngày thứ nhất, không ai nói vì sao. Bây giờ ông muốn giữ cô trong nhà ông, ăn tiền của ông, ở chỗ của ông.
Hoắc Cảnh Sơn không nài. Ông đứng dậy, kẹp cái lọ vào khuỷu tay, đi ra tới cửa thì dừng lại, quay nửa người.
"Cháu dâu à." Giọng ông vẫn đều, mỗi câu kết bằng một nhịp xuống. "Hôn nhân nhà này cái nào cũng có hạn dùng. Cháu tính trước đi thì hơn."
Cửa khép.
Thẩm Ninh ngồi yên trên ghế, tay còn để trên mép khay số năm. Bản hợp đồng ấy có bao nhiêu người biết: Hoắc Trân, luật sư Từ Nghi, ông công chứng viên hôm mùng ba, cô. Lão Kỷ đã cầm tờ giấy lên đọc hết ba trang ở tiệm, nhưng sáu năm nay ông chưa nói với ai một chữ nào về chuyện của cô. Năm người. Không có ai họ Hoắc ngoài Hoắc Trân.
Vậy là trong nhà có người bán tin ra ngoài. Cô ngồi với ý nghĩ đó chừng một phút, rồi cất nó đi, vì cô không có cách nào tìm ra người ấy mà vẫn còn chỗ ở trong nhà kia.
Sáu giờ tối cô rửa tay, thu đồ nghề, đi ra hành lang.
Cửa gian bốn đang mở một khoảng bằng gang tay. Trong đó có ánh đèn trắng, có tiếng nhựa xốp bị kéo lê trên nền xi măng. Hơi lạnh từ khe cửa hắt ra, đủ để cô thấy trên da tay.
Tô Mạn bước ra, tay bê một cái khay không, khuỷu tay hất cánh cửa lại sau lưng. Ả vẫn mặc áo blouse trắng, tay áo xắn tới khuỷu. Ả đặt khay xuống sàn, bấm bốn số vào bàn phím, chờ nghe tiếng lẫy khoá sập rồi mới nhặt khay lên.
"Chị Thẩm về à." Ả cười, đi ngược lên hành lang. "Chị làm khoẻ thật đấy."
Ra tới sân, Thẩm Ninh đứng lại bên khóm ngâu, đếm.
Cánh Đông có bốn gian. Cô được vào ba. Gian một để vật tư, gian ba trống, gian hai của cô nóng tới mức trưa nào cô cũng phải cởi áo khoác. Gian thứ tư khoá bằng bàn phím số, cửa thép, không tay nắm, ngoài tường có riêng một cục nóng đang chạy — người ta chỉ lắp thêm một cái máy lạnh cho một gian khi trong gian ấy có món đáng lắp.
Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.
@tram.truyen89