Gả Nhầm Người, Yêu Đúng Kẻ Thù
Mục lục
Chương 9 / 22

Bữa cơm tất niên thêm một bát

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút

Nghe chương này 4:17 · giọng đọc dựng bằng AI
Gả Nhầm Người, Yêu Đúng Kẻ Thù — chương 9 — Bữa cơm tất niên thêm một bát

Năm hôm sau, cả nhà họ Mộ xúm vào dọn mâm cơm tất niên. Người bày bát đũa, người lo nồi canh, không khí rộn rã hẳn so với mấy bữa cơm lặng lẽ trước đó. Nguyệt Nga xắn tay áo phụ bếp từ sớm. Đôi tay cô thoăn thoắt thái rau, nêm nếm từng nồi theo đúng khẩu vị nãi nãi dặn. Tối nay, cô vẫn lặng lẽ giắt con dao gọt táo nhỏ xuống dưới gối như mọi đêm kể từ hôm cưới, rồi mới ra dọn dẹp nốt gian bếp. Mâm cơm vừa bày xong, cả nhà định kéo ghế ngồi xuống thì tiếng gõ cổng dồn dập vọng vào tận gian bếp.

Thanh Vân ra mở cổng trước. Nguyệt Nga bưng nồi canh đi sau, nhìn thấy trọn cảnh Lâm Tố Tố đứng ngoài cổng. Cô ta dắt theo một bé gái chừng ba tuổi, sắc mặt hớt hải như vừa chạy đường xa. Lâm Tố Tố hai tay nắm chặt lấy vai đứa nhỏ đến ngón tay trắng bệch, giọng run rẩy nói một hơi: - Nhà chồng mới em không chịu nhận con riêng, cứ mỗi lần thấy cháu trong nhà là gây chuyện. Em xin anh chị cho gửi cháu lại ít hôm. Đứng ngay ngoài cổng, cô ta dặn với thêm chuyện ăn ngủ của đứa nhỏ. Cô ta dặn kỹ việc cháu sinh tháng năm nên hay đổ mồ hôi trộm khi trời oi, nhờ nhà Mộ để ý giùm. Nguyệt Nga đứng cạnh nồi canh còn bốc khói, nghe trọn từng chữ. Cái mốc tháng năm ấy tự nhiên in hằn trong lòng cô.

Thanh Vân không hỏi thêm câu nào, dứt khoát đưa tay bế thốc đứa nhỏ vào trong. Bước chân anh vững chãi, không chút do dự. Anh xếp thêm một cái bát cùng đôi đũa con vào mâm, đặt ngay ngắn cạnh chỗ mình ngồi. Lâm Tố Tố đứng nán lại ngoài cổng một lúc rồi mới quay xe đi, không dám bước hẳn vào sân nhà họ Mộ. Cả mâm cơm nhích lại cho vừa chỗ. Nãi nãi gắp ngay miếng thịt kho vào bát đứa nhỏ, dịu giọng dỗ ăn cho no bụng kẻo đường xa mệt.

Đậu Đậu ngồi trong lòng Thanh Vân, tay chỉ thẳng vào đĩa rau xào còn bốc khói giữa mâm, ngước mắt gọi khẽ: - Bố ơi, bố gắp cho con miếng kia. Nguyệt Nga khựng đũa lại một nhịp, ánh mắt không rời khỏi gương mặt đứa nhỏ. Cô chú ý tới cách nó mím môi mỗi khi nhai, một kiểu mím môi quen mắt mà nhất thời cô chưa nhớ ra đã thấy ở đâu. Cô liếc mắt sang góc phòng khách, nơi có gian thờ nhỏ đặt tấm ảnh người đàn ông trẻ măng. Cả tháng nay, chưa ai trong nhà nhắc tới tên người đó trước mặt cô.

Bữa ăn trôi qua trong tiếng đũa bát lách cách. Nguyệt Nga vừa ăn vừa lén nhìn gương mặt đứa nhỏ, càng nhìn càng thấy cái cằm và đôi mắt giống hệt người trong tấm ảnh trên bàn thờ. Cô nhớ lại mười một hôm trước, lúc tiễn bố ra cửa đi ngang gian thờ, cô từng thấy dòng chữ nhỏ đề ở góc khung ảnh. Dòng chữ ghi vỏn vẹn tháng hai của năm nào đó đã qua, khi ấy cô chưa để tâm. Thanh Vân vẫn cắm cúi so đũa cho đứa nhỏ. Tấm lưng anh che khuất hẳn góc bàn thờ phía sau, không hay biết ánh mắt Nguyệt Nga đang dừng lại đúng chỗ đó.

Nguyệt Nga ngồi trầm mặc giữa tiếng cười nói ồn ào quanh mâm cơm, trong lòng tự nhẩm lại phép tính. Sinh tháng năm mà tới tháng hai năm sau đã có người mất, khoảng cách giữa hai mốc ấy chỉ vỏn vẹn chín tháng, đúng bằng tuổi một đứa trẻ lẫm chẫm biết bò. Con số ấy không thể rơi vào một đứa cháu nuôi bâng quơ. Nó chỉ khớp trọn vẹn với một đứa con ruột, sinh ra trước khi cha nó kịp nhìn thấy con lớn thêm một tuổi. Nguyệt Nga cúi đầu gắp thêm miếng cá vào bát đứa nhỏ, giọng nói vẫn bình thản, không để lộ điều vừa tính trong lòng: - Ăn hết bát này rồi cô lấy thêm bánh cho.

Không ai trong mâm cơm để ý tới sự im lặng của Nguyệt Nga. Riêng nãi nãi thỉnh thoảng đưa mắt nhìn đứa nhỏ đang ngồi trong lòng Thanh Vân, ánh mắt dịu hẳn đi so với mọi bận. Do còn nằm lại viện huyện, chỗ đầu mâm của Chí Cường vẫn để trống. Tam thẩm chốc chốc lại chép miệng khen đứa nhỏ xinh, không hỏi thêm gì về gốc gác. Nguyệt Nga nhìn quanh một lượt, trong lòng nhận ra mình vừa tìm ra chuyện mà chẳng ai trong mâm cơm định nói cho cô nghe.

Cơm nước xong xuôi, đứa nhỏ đã díu mắt ngủ gật trên vai Thanh Vân. Cả nhà lục tục dọn dẹp để kịp đón giao thừa. Nãi nãi giục anh bế đứa nhỏ vào giường trong, dặn với theo nhớ đắp kín chân kẻo lạnh. Giọng bà tự nhiên thân thiết, như đã quen có đứa trẻ trong nhà từ lâu. Nguyệt Nga nhận phần dọn gian phòng khách. Đến góc thờ nhỏ, cô lấy khăn sạch lau lại tấm ảnh người đàn ông trẻ đã phủ lớp bụi mỏng suốt mấy hôm.

Chỗ quảng cáo 250px

Cô đặt tấm ảnh xuống vị trí cũ trên gian thờ nhỏ, chỉnh từng góc khung thẳng hàng với lư hương, lau sạch vệt bụi trên mặt kính. Ngoài phố, tiếng pháo giao thừa bắt đầu rộ lên từng đợt. Cô đứng yên trước gian thờ, lặng nhìn khuôn mặt người đàn ông trong ảnh.

Hết chương 9

Chương 10 — Chỗ ngồi chuyển xuống bàn dưới

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 22 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px