Gả Nhầm Người, Yêu Đúng Kẻ Thù
Mục lục
Chương 21 / 22

Cái ghế trống có người ngồi vào

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 7 phút

Nghe chương này 5:17 · giọng đọc dựng bằng AI
Gả Nhầm Người, Yêu Đúng Kẻ Thù — chương 21 — Cái ghế trống có người ngồi vào

Đêm hai mươi tám rạng hai mươi chín, trong lúc cả nhà họ Mộ còn đang ngủ say sau một ngày họp căng thẳng dở dang, Nguyệt Nga lặng lẽ đi một vòng mời từng người. Cô ghé qua tiệm thuốc nhờ ông Hạ sáng mai có mặt tại từ đường, gọi điện dặn mẹ thu xếp lên sớm, nhắn Kiều Vãn qua ông Hạ ở lại thêm một buổi nữa, rồi tạt qua báo trước cho Lâm Tố Tố biết mình sẽ nhắc tới chuyện của Đậu Đậu. Không một ai trong nhà họ Mộ hay biết cô đã âm thầm chuẩn bị việc này suốt cả đêm, kể cả Thanh Vân đang ngủ say bên cạnh. Nguyệt Nga về tới nhà lúc trời gần sáng, nằm xuống chợp mắt được một chút trước khi phiên họp tiếp tục.

Sáng hôm sau, phiên họp nối lại ngay sau khi cơn xôn xao vì Kiều Vãn bước vào không mời đã lắng xuống phần nào. Nguyệt Nga đứng dậy giữa phòng, không cầm theo một tờ giấy nào trong tay, chỉ đứng thẳng người nhìn khắp một lượt những gương mặt đang chờ đợi. Cô xin phép nãi nãi cho mình nói hết một lần, không ai được ngắt lời cho tới khi cô kể xong. Nãi nãi gật đầu cho phép, cả gian từ đường im phăng phắc chờ nghe cô mở miệng.

Nguyệt Nga kể trước tiên chuyện tờ hoá đơn thuốc Kiều Vãn từng đưa cho cô cách đây không lâu, số tiền hai nghìn tám trăm tệ mỗi tháng, trả liên tục suốt bốn năm ròng: - Cả huyện thành vẫn đồn đây là tiền thuốc anh Vân trả cho việc đánh vợ cũ, nhưng con đọc kỹ từng vị thuốc trong đó thì đây là thuốc trị bỏng độ hai, kèm thuốc rịt sẹo co kéo, không một vị nào trị được thương tích do bị đánh. Cô nói, giọng chắc nịch từng chữ. Cả phòng xì xào nổi lên, nhiều ánh mắt quay sang nhìn Kiều Vãn đang ngồi ở hàng ghế cuối.

Kiều Vãn đứng dậy, giọng run nhẹ nhưng vẫn rõ ràng từng lời: - Đúng như Nguyệt Nga nói, hôm đám cháy chung cư Hoà Bình, tôi quay lại lấy túi đồ trong nhà nên bị bỏng nặng ở tay, chính anh Vân xông vào kéo tôi ra rồi bị cháy lây sang tay của anh ấy. Cô nói, mắt hướng thẳng về phía nãi nãi. Kiều Vãn nói thêm, suốt bốn năm nay chính Thanh Vân âm thầm trả hết tiền thuốc cho mình, không một lời nào yêu cầu giữ kín hay đòi hỏi lại điều gì. Nãi nãi nghe tới đó, tay siết chặt lấy thành ghế, quay sang nhìn Thanh Vân đang ngồi cúi đầu bên cạnh Nguyệt Nga.

Nguyệt Nga kể tiếp sang chuyện hợp đồng ba mươi bảy hộ, giọng vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh dù tay đã bắt đầu run: - Con từng thấy hai tờ giấy nằm cạnh nhau trong hồ sơ kho hàng, một tờ phê duyệt giá đặt cọc nội bộ ký trước gần một tháng, mang chữ ký của nhị thúc, còn bản hợp đồng ký với ba mươi bảy hộ dân mới mang chữ ký anh Vân. Cô nói, mắt nhìn thẳng vào Chí Cường. Cô nói thêm, anh Vân chỉ ký vì đó là phần việc quản kho giao hàng của mình, còn quyết định chốt giá thật sự nằm ở tay người khác, và nãi nãi đã bắt anh nhận cả phần lỗi đó để giữ mặt nhà họ Mộ trước cả tộc. Chí Cường đứng bật dậy định phản bác, nhưng nãi nãi giơ tay ra hiệu ông ngồi xuống, gương mặt bà đanh lại khác hẳn mọi khi.

Nguyệt Nga kể sang chuyện nhà tổ, giọng chùng xuống hẳn so với lúc kể hai chuyện trước: - Nhà tổ của nhà con ở ngõ Thanh Thạch được giữ gìn tử tế suốt ba năm qua không phải nhờ phép màu nào, mà vì có người âm thầm đóng một nghìn hai trăm tệ mỗi tháng, đều đặn suốt ba mươi sáu tháng liền, để không ai vào ở hay phá hỏng. Cô nói, nhắc lại từng con số cô đã đọc thuộc hôm cầm chồng biên lai trên tay ở văn phòng đầu ngõ. Cả phòng lại một lần nữa xôn xao, nhiều người quay sang nhìn Thanh Vân với ánh mắt đã khác hẳn lúc đầu buổi họp. Nguyệt Nga dừng lại một nhịp, không nói thêm gì về việc ai là người đã đóng khoản tiền ấy.

Nguyệt Nga dừng lại một nhịp, rồi kể thêm một chuyện không ai trong họ hỏi tới, chuyện của chính cô: - Con cũng phải thú thật, đêm tân hôn con đã giấu một con dao gọt táo dưới gối, đề phòng người chồng mình chưa hề quen biết. Cô nói, giọng có phần ngượng ngùng nhưng không hề né tránh. Cô nói thêm, con dao ấy tới giờ vẫn còn nằm dưới gối, chỉ là bây giờ nó không còn mang ý nghĩa phòng thân như trước nữa. Cả phòng im lặng nghe, không ai cười cợt hay chê trách câu chuyện riêng tư ấy.

Nguyệt Nga kể tiếp, đây là chuyện cô tự tính ra được bằng ngày sinh của Đậu Đậu và ngày mất của Mộ Thanh Hà, không một ai kể cho cô nghe: - Đậu Đậu không phải con riêng của chị Tố Tố với người ngoài như lời đồn, mà là con ruột của anh Thanh Hà, chỉ mới chín tháng tuổi khi bố mất. Cô nói, quay sang nhìn Lâm Tố Tố đang ngồi ở góc phòng. Lâm Tố Tố đứng dậy, tay run run, giọng nghẹn lại từng chữ: - Đúng vậy, con bé là con ruột của anh Thanh Hà, tôi không dám nói ra sớm vì sợ nhà chồng mới đuổi tôi đi mất. Cô nói, cúi đầu xuống không dám nhìn ai.

Chỗ quảng cáo 250px

Ông Hạ và bà Tần ngồi ở góc phòng từ đầu buổi họp, không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ gật đầu đúng vào những chỗ Nguyệt Nga kể liên quan tới mình. Ông Hạ gật khi cô nhắc tới việc cô làm thêm ở tiệm thuốc, bà Tần gật khi cô nhắc tới tấm chăn cưới và khoản nợ cũ của nhà mình. Không ai trong hai người đưa ra thêm một tờ giấy hay bằng chứng nào khác ngoài cái gật đầu xác nhận của chính mình. Cả tộc nhìn sang hai người ngồi góc phòng, rồi quay lại nhìn Nguyệt Nga đang đứng giữa nhà, chờ nghe hết phần còn lại.

Mộ Kiến Bình, không đợi ai nhắc, đứng dậy bước tới trước mặt cha mình, đưa hai tay ra phía trước: - Cha đưa con cuốn sổ chi tiêu của tộc đi, con giữ từ nay. Cậu nói, giọng không lớn nhưng dứt khoát hơn hẳn mọi lần cậu từng nói với cha. Chí Cường trân trối nhìn con trai mình, môi mấp máy định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ lặng lẽ rút cuốn sổ trong túi áo ra đưa cho con. Kiến Bình cầm lấy cuốn sổ, quay sang nhìn Nguyệt Nga một cái rồi lùi lại đứng cạnh nãi nãi, không nói thêm câu nào nữa.

Giữa lúc không khí trong phòng còn chưa kịp lắng, Đậu Đậu từ ngoài sân lũn cũn chạy vào, trèo thẳng lên cái ghế thứ tám vẫn luôn để trống ở đầu bàn giỗ, ngồi vào đó tự nhiên không cần ai dạy trước. Không một ai trong phòng lên tiếng ngăn con bé lại, kể cả Chí Cường vừa mất cuốn sổ trong tay cũng chỉ đứng nhìn. Nguyệt Nga bước tới, đẩy cái ghế thứ tám sát hẳn vào bàn cho Đậu Đậu ngồi vững, rồi múc một bát cơm nóng xới đầy cho con bé.

Hết chương 21

Chương 22 — Táo gọt lần hai

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 22 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px