Gả Nhầm Người, Yêu Đúng Kẻ Thù
Mục lục
Chương 20 / 22

Người không được mời bước vào phòng họp

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút

Nghe chương này 4:26 · giọng đọc dựng bằng AI
Gả Nhầm Người, Yêu Đúng Kẻ Thù — chương 20 — Người không được mời bước vào phòng họp

Chí Cường loan tin khắp họ, triệu tập một phiên họp tộc ngay tại từ đường, viện đủ lý do đã âm thầm gom lại từ trước Tết để đề nghị gạch hẳn tên Thanh Vân khỏi phần chia của nhà. Tin truyền tới tai nãi nãi trước tiên, rồi tới bà cô cả và tam thẩm, cuối cùng mới tới Nguyệt Nga qua lời Thanh Vân nói lại một cách ngắn gọn, không thêm bớt cảm xúc nào. Chỉ sau đó vài hôm, ngày họp được ấn xuống, đủ gấp để không ai kịp chuẩn bị tinh thần cho ra hồn. Nguyệt Nga nghe xong, hiểu ngay tính chất thật của cuộc họp này. Đó là một trận đánh cuối cùng Chí Cường đã nhắm sẵn từ lâu, chỉ chờ đúng dịp để tung ra.

Đêm trước hôm họp, Nguyệt Nga trằn trọc không ngủ được. Cô ngồi dậy gấp lại tấm chăn dày Thanh Vân từng đẩy sang phía cô từ đêm tân hôn năm ngoái. Từ sau cái đêm anh kể hết chuyện chiếc xe, cô đã âm thầm nhìn lại từng thứ của anh trong căn nhà này một lượt, cố hiểu thêm về người mình đã sống cùng hơn một tháng. Tấm chăn là thứ cô đắp suốt từ đêm cưới tới giờ mà chưa một lần lật mặt trong lên xem kỹ. Tối nay, cô mới chợt nhớ ra điều đó. Lật lên, cô thấy một góc thêu hoa văn quen mắt ở mép chăn. Đường chỉ đã cũ nhưng vẫn còn rõ nét, đúng kiểu chăn cưới cũ nhà họ Tần vẫn hay dùng.

Nguyệt Nga gọi điện ngay cho mẹ, tả lại thật kỹ hình hoa văn thêu ở góc chăn, từng đường chỉ, từng màu chỉ đã phai. Bà Tần nghe xong, im lặng một lúc rồi xác nhận đúng là chăn cưới của nhà mình, bị đem bán trong phiên thanh lý tài sản hôm nhà bị siết nợ năm nào. - Mẹ chỉ biết người ta bán đi thôi, chứ không biết ai mua lại. Lúc đó mẹ còn không dám ngoái đầu nhìn cảnh người ta khuân đồ ra khỏi nhà, bà nói, giọng vẫn còn chút nghẹn dù chuyện đã qua lâu rồi. Nguyệt Nga cúp máy, tay vẫn ôm chặt lấy tấm chăn trong lòng. Đầu óc cô đã đoán ra gần hết câu trả lời trước khi hỏi thẳng người duy nhất còn lại có thể biết.

Cô mang tấm chăn qua phòng khách, hỏi thẳng Thanh Vân đang ngồi đó, không vòng vo dặn trước. - Chăn này là chăn cưới nhà em, anh có biết ai đã mua lại nó không? cô hỏi, tay vẫn giữ chặt lấy góc chăn có đường thêu. Thanh Vân nhìn tấm chăn một thoáng, rồi đáp ngay, không chút chần chừ. - Là anh mua lại, ngay hôm phiên thanh lý diễn ra. Anh không muốn thứ đó lọt vào tay người lạ. Nguyệt Nga đứng lặng người, tay siết chặt lấy tấm chăn, không nói thêm được câu nào.

Sáng hôm sau, Nguyệt Nga theo Thanh Vân bước vào từ đường dự phiên họp, lưng thẳng hơn hẳn buổi sáng mùng một khi cô còn ngồi ôm Đậu Đậu nghe cả họ bàn tán chuyện con rơi. Cô mang theo tấm chăn đã gấp gọn trong tay, không phải để trưng ra làm bằng chứng, chỉ là chưa kịp để nó lại trong phòng trước khi ra khỏi nhà. Nãi nãi, bà cô cả và tam thẩm đã ngồi sẵn ở hàng ghế trên. Chí Cường đứng giữa phòng, tay cầm sẵn một xấp giấy đã chuẩn bị từ trước. Nguyệt Nga ngồi xuống cạnh Thanh Vân, đặt tấm chăn lên đùi, chờ cuộc họp bắt đầu.

Giữa phòng, Chí Cường đứng thẳng người, gõ xấp giấy trong tay xuống mặt bàn một cái cho cả họ chú ý, rồi cất giọng đanh thép mở đầu phiên họp. - Hôm nay tôi mời cả họ tới đây để nói rõ ba chuyện của Thanh Vân: chuyện đánh vợ cũ tới mức nhập viện, chuyện ép ký hợp đồng làm ba mươi bảy hộ mất trắng tiền cọc, và chuyện giấu tiền nuôi nhà kẻ thù cũ suốt ba năm trời, ông nói, giọng vang khắp gian từ đường. Cả họ ngồi im phăng phắc nghe, không ai lên tiếng phản đối ngay từ câu mở đầu, kể cả nãi nãi vẫn ngồi yên trên ghế của mình. Nguyệt Nga siết chặt tay Thanh Vân đặt trên đùi anh, cảm nhận được cả bàn tay ấy cũng đang gồng cứng lại.

Nãi nãi giơ tay ra hiệu Chí Cường dừng lại. Giọng bà vẫn điềm tĩnh nhưng có phần dò xét hơn hẳn mọi lần trước. - Con nói ba chuyện đó, nhưng con có chắc con biết hết đầu đuôi câu chuyện không, hay chỉ nghe người ta đồn với nhau rồi kể lại? bà hỏi, mắt nhìn thẳng vào con trai mình. Chí Cường khựng lại một nhịp, rồi vẫn khăng khăng bảo mình có đủ chứng cứ trong tay; chữ ký trên hợp đồng và những lời đồn cả huyện thành đều biết không thể là chuyện bịa. Bà cô cả ngồi cạnh đó chỉ lặng lẽ quan sát, chưa nghiêng hẳn về phía nào, còn tam thẩm ngồi gật gù đồng tình ngay từ câu đầu tiên.

Chí Cường vừa toan nói tiếp sang chuyện thứ hai thì cánh cửa từ đường bất ngờ bật mở. Kiều Vãn bước thẳng vào, dù đây là cuộc họp chỉ dành cho người trong tộc và không ai mời cô tới. Cả phòng sững lại nhìn về phía cửa, tiếng xì xào nổi lên khắp các hàng ghế. Kiều Vãn vẫn đứng nguyên ở ngưỡng cửa, không đóng cánh cửa lại phía sau lưng mình. Giữa lúc mọi ánh mắt còn dồn về phía người vừa bước vào, Nguyệt Nga nhân lúc Chí Cường chưa kịp lấy lại giọng, lặng lẽ nhích chiếc ghế của mình sát lại gần Thanh Vân hơn. Cô ngồi xuống ngay ngắn, tay vẫn đặt lên tay anh, trước khi Chí Cường kịp mở miệng nói tiếp câu đang bỏ dở.

Chỗ quảng cáo 250px
Hết chương 20

Chương 21 — Cái ghế trống có người ngồi vào

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 22 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px