Chồng Cũ Bỗng Muốn Cưới Lại Tôi
Mục lục
Chương 9 / 20

Lời hỏi cưới trước mặt người cũ

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Nghe chương này 5:33 · giọng đọc dựng bằng AI
Chồng Cũ Bỗng Muốn Cưới Lại Tôi — chương 9 — Lời hỏi cưới trước mặt người cũ

Mẹ chồng ra viện sau bốn ngày nằm theo dõi, được xe cứu thương chở thẳng về gian trong nhà họ Lục, giường vẫn kê nguyên chỗ cũ sát cửa mở, ga trải giường mới thay còn thơm mùi xà phòng giặt. Tôi sang từ sớm, phụ Tố Miên đặt bà nằm ngay ngắn lại, rồi tới giờ tôi luồn tay dưới lưng bà, đỡ nghiêng người bà sang một bên, kê thêm cái gối mỏng chặn sau lưng cho khỏi trượt trở lại. Ba năm chăm bà tôi quen việc cứ đúng hai tiếng lại trở mình cho bà một lần, không để bà nằm ngửa lâu quá giờ đó, vì da ở lưng và ở gót chân người nằm một chỗ chịu sức đè liên tục dễ tím lại rồi loét ra, trở kịp giờ thì da còn kịp hồng trở lại trước khi lở. Hồi mới về chăm bà tôi không biết luật này, để bà nằm nguyên một tư thế suốt cả buổi chiều, tối lật người ra mới thấy một mảng lưng đã ửng đỏ, từ đó tôi mua hẳn một cái đồng hồ để bàn, tự đặt giờ nhắc mình mỗi hai tiếng dậy trở người cho bà một lần, kể cả nửa đêm. Tôi vừa trở người cho bà vừa xoa nhẹ mấy chỗ hay tì xuống nệm, bà chớp mắt nhìn tôi, hàm khẽ động đậy như muốn nói gì đó, nhưng không ra hơi, tôi cúi xuống nghe không rõ nên chỉ nắm tay bà đáp lại, bảo bà cứ yên tâm nằm nghỉ.

Thời Nghiêm đứng tựa cửa gian trong lúc tôi đang làm nốt việc đó, không giúp cũng không lên tiếng, chỉ đứng nhìn. Xong việc tôi đứng dậy lau tay vào vạt áo, quay sang hỏi thẳng:

— Anh có biết ai đóng bảy phẩy bốn vạn nợ thuốc cho mẹ không?

Anh nhìn tôi một lúc rồi đáp:

— Anh không biết chuyện đó.

Tôi bước lại gần hơn, nhìn thẳng vào mắt anh:

— Nếu là anh thì anh lấy đâu ra khoản tiền lớn thế mà đóng, còn nếu không phải anh thì rốt cuộc anh cứ đứng lởn vởn quanh cái nhà này để làm gì?

Anh không đáp, chỉ đứng im, hai tay đút túi quần, quai hàm hơi siết lại một chút rồi thả lỏng ra, mắt nhìn xuống nền nhà chứ không nhìn tôi nữa. Tôi đứng chờ. Anh nhìn xuống nền nhà, không mở miệng. Cái im lặng đó dài hơn bất cứ lần nào trước đây anh từng im với tôi. Tôi thở ra một hơi, xách túi đồ quay ra khỏi gian trong, bước chân cố tình nặng hơn bình thường để anh nghe thấy tôi đang bực, nhưng đi hết sân vẫn không nghe tiếng anh gọi lại.

Chỗ quảng cáo 250px

Về tới tiệm thì đã gần trưa, khách ngồi kín gần hết dãy bàn, tôi vừa buộc lại tạp dề thì nghe tiếng xe tải nhỏ đỗ xịch ngay trước cửa. Trịnh Hoài xuống xe, phía sau thùng xe chất đầy rau củ còn phủ bạt, anh không dỡ hàng ngay mà đi thẳng vào trong, tay vẫn còn dính đất từ sáng sớm ở vựa, đứng giữa tiệm, giữa hai dãy bàn khách đang ăn dở, cất tiếng đủ to cho cả tiệm nghe:

— Chị Cố, tôi nói thẳng luôn, tôi muốn cưới chị. Cưới rồi thì cái tiệm này, tiền thuê gian nhà, tiền thuốc thang cho bà cụ bên nhà chồng cũ của chị, để anh lo hết, chị khỏi phải một mình gồng gánh nữa.

Cả tiệm im bặt, có người ngừng cả đũa giữa chừng để nhìn sang, một bà khách quen ngồi bàn gần nhất còn buông đũa hẳn xuống bát, chống cằm nhìn thẳng sang phía tôi chờ câu trả lời. Tôi đứng sau quầy, tay vẫn cầm cái muôi múc canh, giọt canh nóng nhỏ xuống mu bàn tay mà tôi cũng không kịp giật mình, không kịp phản ứng gì trong mấy giây đầu.

Thời Nghiêm đứng ngay khung cửa, không rõ theo tôi về từ lúc nào, nghe trọn câu đó từ đầu tới cuối mà không bước vào cũng không quay đi, chỉ đứng lặng ở đó, một tay vịn khung cửa. Tôi liếc sang anh một cái, thấy quai hàm anh siết lại, hai tay vẫn đút nguyên trong túi quần không rút ra, người đứng thẳng không nhúc nhích khỏi khung cửa. Tôi quay lại nhìn Trịnh Hoài, đặt cái muôi xuống mặt quầy, nói chậm rãi cho rõ từng chữ:

— Anh Trịnh, em cảm ơn tấm lòng của anh, nhưng em không nhận của ai cái gì hết, chuyện của em em tự lo được. Chuyện cưới xin để em suy nghĩ thêm rồi trả lời anh sau, hôm nay xin phép anh đừng hỏi thêm.

Trịnh Hoài gật đầu, không cãi thêm câu nào, quay ra dỡ nốt chỗ rau trên xe xuống, tay xếp từng bó cải vào đúng chỗ quen thuộc trong bếp, động tác vẫn thong thả như mọi lần giao hàng khác, không nhắc lại câu vừa nói thêm lần nào nữa.

Khách trong tiệm dần quay lại với bát cơm của mình, tiếng đũa lách cách vang lên trở lại, có hai người khách ngồi gần cửa còn ghé tai nhau bàn tán khe khẽ, liếc nhìn sang phía tôi vài lần rồi mới thôi. Không khí trong tiệm vẫn còn nặng hơn bình thường một chút, nồi canh trên bếp sôi lục bục mà không ai để ý múc thêm. Thời Nghiêm đứng thêm một lúc ở cửa, rồi lặng lẽ bước đi, không nói với tôi một câu nào trước khi đi, cũng không hỏi tôi định trả lời Trịnh Hoài ra sao.

Tối đóng cửa tiệm xong, tôi ngồi lại một mình bên quyển sổ tính suất cơm, giở sang trang trống, viết vào đó hai dòng cho riêng mình: ngày khoản nợ thuốc được đóng, và tháng ông Đàm bắt đầu giữ nguyên tiền thuê không tăng theo cả dãy. Tôi nhìn hai dòng đó một lúc lâu, cây bút vẫn cầm trên tay chưa đặt xuống, trong đầu vừa nghĩ tới cái gật đầu của Trịnh Hoài ở vựa rau, vừa nghĩ tới câu Thời Nghiêm im lặng không đáp lúc sáng, vừa nghĩ tới câu anh ta vừa nói giữa tiệm ban trưa, tiền thuê và tiền thuốc gộp chung trong đúng một câu, gọn gàng tới mức tôi tin ngay là anh ta đã nắm rõ hết mọi khoản từ trước. Càng nghĩ tôi càng thấy cái tên Trịnh Hoài đứng vững hơn, dù trong lòng vẫn còn một góc chưa yên hẳn. Tôi gấp sổ lại nhưng không cất vào ngăn kéo ngay, tay còn cầm nguyên nó bước ra ngoài kéo cửa cuốn, kéo được nửa chừng thì dừng lại, đứng nhìn cái khoảng ngõ tối om phía Thời Nghiêm vừa đi khuất một lúc rồi mới kéo nốt xuống hẳn, khoá hai lớp như mọi tối. Tôi đi bộ về phòng trọ nhỏ mình thuê cách đó mấy dãy nhà, quyển sổ vẫn ôm khư khư trước ngực suốt quãng đường, không đút vào túi, hai tay giữ chặt hai góc bìa cho tới tận cửa phòng trọ mới buông ra.

Hết chương 9

Chương 10 — Ba mươi tháng tư

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 20 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px