Chồng Cũ Bỗng Muốn Cưới Lại Tôi
Mục lục
Chương 8 / 20

Bảy phẩy bốn vạn đã sạch

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Nghe chương này 6:47 · giọng đọc dựng bằng AI
Chồng Cũ Bỗng Muốn Cưới Lại Tôi — chương 8 — Bảy phẩy bốn vạn đã sạch

Nửa đêm điện thoại tôi đổ chuông dồn dập, mở mắt ra đã thấy màn hình sáng trưng tên Trương Đại Quý, giọng ông bên kia hớt hải:

— Mẹ sốt cao quá, người nóng ran, gọi mãi không tỉnh, cô qua ngay giúp tôi với, tôi với vợ tôi đang chuẩn bị đưa bà đi viện đây.

Tôi bật dậy, không kịp thay hết quần áo, khoác vội cái áo ngoài ra khỏi nhà, bắt xe ôm chạy thẳng tới Bệnh viện Nhân dân số 2, tay vẫn còn cầm nguyên cái khăn lau tay từ bếp quên chưa bỏ xuống. Tới nơi, mẹ chồng đã được đẩy vào phòng cấp cứu, Trương Đại Quý đứng ngoài hành lang xoa hai tay vào nhau, mặt tái nhợt, Tố Miên ngồi ở ghế chờ, mắt đỏ hoe nhưng không nói câu nào với ai. Bác sĩ ra báo bà bị nhiễm trùng đường hô hấp, phải nằm lại theo dõi ít nhất vài ngày, cần đóng tạm ứng viện phí ngay trong đêm mới cho chuyển bà lên phòng bệnh. Hành lang cấp cứu lúc đó vẫn còn sáng đèn trắng loá, mấy băng ca khác đẩy qua đẩy lại, tiếng loa gọi tên bệnh nhân vang lên đều đều, Trương Đại Quý cứ đi đi lại lại trước cửa phòng cấp cứu, thỉnh thoảng ghé mắt qua ô kính nhỏ rồi lại quay ra, không dám vào hẳn bên trong.

Tôi đứng xếp hàng ở quầy tạm ứng, đóng đủ số tiền bác sĩ báo, tay run vì vừa mệt vừa lo. Đóng xong, tôi ngồi phịch xuống cái ghế nhựa ngoài hành lang, cởi giày ra xoa lại bàn chân đau nhức và thở một hơi dài mới thấy nhẹ người đôi chút.

Sáng hôm sau mẹ chồng đã được chuyển lên phòng bệnh, tôi ngồi cạnh giường xoa tay chân cho bà thì một cô y tá bước vào thay dây truyền, tay còn kẹp theo xấp hồ sơ. Cô vừa gỡ dây cũ vừa nói, giọng bình thường như đọc cho có:

— Bác ơi, con xem lại hồ sơ rồi, cái khoản bảy phẩy bốn vạn nợ thuốc đợt trước thanh toán hết rồi ạ, không còn nợ đồng nào.

Tôi sững lại:

— Ai đóng vậy? Đóng từ bao giờ?

Chỗ quảng cáo 250px

Cô lật thêm một tờ trong xấp hồ sơ:

— Người ta đóng tiền mặt trực tiếp tại quầy, hồ sơ không ghi tên, ngày đóng là mười sáu tháng ba.

Chu Tố Cần nằm nghe trọn câu đó, không nói gì, quay mặt nhìn ra khung cửa sổ. Ngoài đó chỉ có một cái cây. Bà nhìn tới lúc tôi hỏi lại câu thứ hai mới quay vào. Tôi đứng lặng bên giường một lúc, đầu óc quay về đúng cái ngày ông Đàm buột miệng nói có người dặn rồi, rồi tới cái gật đầu của Trịnh Hoài ở vựa rau, hai chuyện tự dưng chồng lên nhau, cộng thêm chuyện vừa nghe lại thành ba. Tôi hỏi bà có biết ai đứng ra lo khoản đó không, bà chỉ lắc đầu thật khẽ, môi mím lại, không mở ra thêm một tiếng nào, mắt vẫn không rời khung cửa sổ.

Đang lúc đó Tố Miên bước vào phòng, nghe loáng thoáng câu chuyện thì chen ngay vào:

— Nợ thuốc của mẹ thì đương nhiên nhà họ Lục phải lo, cô đừng có thắc mắc lung tung, mấy năm nay nhà này vẫn đứng ra chăm mẹ đàng hoàng, có phải để mẹ thiếu thốn gì đâu.

Tôi định hỏi thêm liệu Thời Nghiêm có biết gì không, nhưng nghĩ lại anh còn đang nợ tôi hai vạn chưa trả, tiền đâu ra mà đứng sau chuyện lớn thế này, nên thôi không hỏi. Tôi hỏi luôn:

— Biên lai đóng tiền đại tỷ giữ có cho em xem qua được không, để em còn biết đường cảm ơn cho phải phép.

Bà khựng lại một nhịp, bảo biên lai để ở nhà chưa mang theo, rồi quay sang chỉnh lại gối cho mẹ chồng, tránh không nhìn thẳng vào tôi thêm câu nào nữa. Tôi không hỏi dồn thêm, chỉ lặng lẽ đứng qua một bên nhường chỗ cho bà chăm mẹ. Trương Đại Quý đứng cạnh đó gật gù theo lời vợ, tay vân vê vạt áo, không thêm được câu nào để bênh vực cho lời vợ mình vừa nói, mắt cứ liếc sang tôi rồi lại tránh đi chỗ khác.

Bên gối mẹ chồng có một cái hộp bánh sắt cũ, sơn đã tróc từng mảng, tôi vẫn thấy nó nằm đó từ hồi mới về làm dâu nhưng chưa bao giờ để ý kỹ. Mẹ chồng đưa bàn tay còn cử động được lên, chỉ thẳng vào cái hộp, ngón tay gõ nhẹ hai cái lên nắp. Tôi cầm hộp lại gần, hỏi bà có phải muốn lấy thứ gì bên trong không, bà chỉ chớp mắt, không gật cũng không lắc. Tôi mở nắp ra xem, bên trong không phải thuốc men hay giấy tờ gì, xu chất gần đầy tới miệng hộp, nặng trĩu tay, xu cũ có mới có. Tôi nhìn bà, chờ bà ra hiệu thêm, nhưng bà chỉ nhắm mắt lại, mí mắt sụp dần xuống, hơi thở nặng hơn sau một đêm sốt cao. Tôi đậy nắp hộp, đặt lại đúng chỗ cũ bên gối, không hỏi thêm gì, cũng không dám lay bà dậy để hỏi cho ra lẽ giữa lúc bà đang cần nghỉ.

Tôi vừa định quay sang hỏi Tố Miên thêm một câu về cái hộp, xem bà có biết mẹ cất đồng xu từ bao giờ không, thì máy theo dõi nhịp tim cạnh giường bỗng kêu tít tít liên hồi, đèn báo trên màn hình nhấp nháy đỏ. Cả phòng nhốn nháo hẳn lên, y tá chạy vào kiểm tra dây đo, hoá ra chỉ do mẹ chồng cựa người làm tuột một đầu dây, nhưng phải mất một lúc mới yên trở lại. Tố Miên vội vàng đứng dậy đỡ lấy tay mẹ, không còn ai rảnh để nghe nốt câu tôi định hỏi. Tôi đứng lùi ra góc phòng, nhìn cảnh mọi người xúm quanh giường bệnh, câu hỏi về cái hộp bánh sắt cứ thế trôi tuột đi mất. Y tá dán lại đầu dây, kiểm tra thêm mấy chỉ số trên máy, dặn cả nhà từ giờ hạn chế đông người vào phòng để bà nghỉ cho yên. Tố Miên với Trương Đại Quý ở lại trông ca đêm, tôi xin phép về tiệm mở hàng buổi sáng, dọc đường vẫn còn nghĩ về câu y tá vừa nói, về ánh mắt Chu Tố Cần lúc nghe tin, về cả cái hộp bánh sắt chưa kịp hỏi cho ra. Sáng hôm sau, khi mẹ chồng đã ổn định trở lại, tôi có ghé qua hỏi thăm một lần nữa, nhưng không một ai trong nhà nhắc thêm lời nào về khoản nợ thuốc đã sạch từ bao giờ. Bữa sáng dọn ra ở góc hành lang, ai nấy cắm cúi ăn phần bánh bao mang theo, không ai mở miệng hỏi lại câu tôi đã hỏi cô y tá đêm qua.

Hết chương 8

Chương 9 — Lời hỏi cưới trước mặt người cũ

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 20 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px