Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút
Sáng sớm ông Đàm Hữu Phúc, chủ gian tiệm tôi thuê, ghé qua báo tin:
— Từ tháng sau tiền thuê lên hai nghìn sáu trăm tệ rồi cháu ạ, cả dãy ngõ Tây Hoè này ai cũng chung một mức, không riêng gì tiệm cháu đâu, chủ đất trên thành phố mới quyết chứ chú cũng không cản được.
Ông đứng ngay lối ra vào, tay cầm xấp giấy báo đã in sẵn, phát cho từng nhà một tờ như phát giấy mời họp tổ dân phố. Tờ giấy in chữ nhỏ, cuối trang còn đóng dấu đỏ của ban quản lý khu, tôi đọc lướt qua rồi gấp làm tư nhét vào túi tạp dề. Tôi đứng sau quầy, tay vẫn đang xếp mấy cái bát vừa rửa xong cho ngay ngắn trên giá, tay vẫn còn ướt nước, nhẩm tính ngay trong đầu, tám trăm tệ chênh mỗi tháng bằng hơn năm mươi ba suất cơm bán ra, một con số không nhỏ với cái tiệm mười hai chỗ này, tính ra gần nửa tháng công của tôi đổ vào riêng khoản chênh lệch đó. Tôi nói thẳng:
— Nếu vẫn giữ giá mười lăm tệ một suất như hiện giờ thì cháu không kham nổi mức thuê đó đâu chú ạ, chú có tính giúp cháu cách nào khác được không, hay là cho cháu thêm chút thời gian xoay xở đã.
Ông Đàm gãi đầu:
— Chuyện tăng giá là do bên trên quyết định, chú chỉ là người đi báo lại cho các hộ thuê biết trước thôi, chứ chú cũng chẳng có quyền gì mà đổi được, gian nhà chú cho thuê cũng chỉ đủ sống qua ngày chứ chẳng giàu có gì, tiền thuế đất năm nay cũng tăng theo nữa chứ.
Ông đứng gãi tai thêm một lúc, mắt nhìn ra ngoài đường, giọng có phần ngượng nghịu hơn thường ngày. Ông nói xong thì đi luôn, không nán lại thêm, dáng đi có vẻ vội hơn ngày thường. Tôi cầm cuốn sổ, khoác vội cái áo mưa mỏng vì trời lấm tấm mưa, tranh thủ lúc vãn khách đi một vòng quanh ngõ, ghé hỏi thăm ba nhà thuê khác cùng dãy, cả ba đều đã nhận giấy báo tăng giống hệt tôi, không nhà nào được miễn cả, ai cũng than thở y như tôi vừa than với ông Đàm, có nhà còn tính chuyện dẹp bớt một gian để đỡ tiền thuê. Một chủ tiệm sửa giày ở đầu ngõ còn than thêm:
— Tăng kiểu này chắc tôi phải dẹp bớt cái tủ trưng hàng cho đỡ chật.
Về tới tiệm, tôi ngồi tính lại một lượt, lật từng trang sổ cũ xem tháng nào bán chạy nhất để ước chừng mức tăng thêm cần có, rồi quyết định nhận thêm mối cơm trưa cho tổ dân phố gần đó, mỗi ngày giao trước mười một giờ để kịp giờ họp tổ buổi trưa, phải dậy sớm hơn nửa tiếng mới kịp chuẩn bị đủ phần. Mối này không lớn nhưng đều đặn, tính ra cũng bù lại được kha khá phần chênh lệch tiền thuê sắp tới, tôi gọi điện luôn cho bác tổ trưởng để chốt số lượng suất ăn cho tuần sau, ghi ngay vào sổ để nhớ chuẩn bị thêm nguyên liệu từ sáng sớm hôm sau, tính luôn cả chuyện đặt thêm rau ở vựa quen và mua thêm một cái nồi hấp cỡ lớn cho kịp giao hàng đúng giờ. Tôi còn tính thử thay đổi vài món trong thực đơn tổ đặt, để họ ăn không ngán khi phải gọi cùng một chỗ mỗi ngày.
Chiều muộn, ông Đàm quay lại tiệm lần nữa, lần này mặt có vẻ ngại ngần hơn hẳn buổi sáng, đứng ngay cửa chứ không bước hẳn vào trong. Ông đứng thêm một lúc, mắt đảo nhanh qua tấm biển hiệu treo trước cửa rồi mới lên tiếng:
— Cháu cứ để giá thuê gian này như cũ đi, một nghìn tám trăm tệ, không cần tăng theo mức mới đâu.
Giọng ông nói nhỏ hẳn đi so với ban sáng. Tôi ngạc nhiên:
— Chú đổi ý thật ạ?
Ông gật đầu rồi buột miệng:
— Cả dãy vẫn lên giá bình thường, chỉ riêng gian này là thôi.
Ông vẫy tay:
— Thôi không có gì đâu, chú già rồi hay nói lẫn, chuyện nhà ai người nấy lo là chính, cháu cứ yên tâm bán hàng đi đừng hỏi thêm nữa.
Tôi hỏi thẳng:
— Vì sao lại có ngoại lệ riêng cho gian tiệm của cháu vậy chú, có phải ai nhờ chú giữ giá cũ không, người đó là ai, có quen biết gì với gia đình cháu không?
Ông chỉ lắc đầu, không đáp thêm câu nào, quay người bước ra khỏi tiệm nhanh hơn cả lúc tới. Tôi đứng nhìn theo dáng ông đi khuất sau góc ngõ, trong lòng dấy lên một câu hỏi không có lời giải, ai lại đi lo tiền thuê giúp một người bán cơm bình thường như tôi, mà lại lo âm thầm đến mức chính người nhận ơn cũng không hay biết gì cả, không một lời nhắn, không một dấu vết nào để lại.
Tối đó, Tố Miên gọi điện tới, giọng gay gắt ngay từ câu đầu:
— Cô lấy đâu ra người quen biết để nhờ vả nói giúp với chủ nhà vậy, ai đứng sau chuyện tiền thuê gian tiệm của cô không tăng trong khi cả dãy đều lên, có phải cô giấu giếm chuyện gì không?
Tôi đứng tựa lưng vào quầy, tay kia vẫn cầm cây bút đang ghi dở sổ chi tiêu. Tôi đáp thật lòng:
— Em cũng không biết, chính em còn đang thắc mắc y như đại tỷ vậy đây, cả buổi chiều nay em cũng chỉ nghĩ mãi về chuyện đó chứ chưa tìm ra được ai, nếu biết được em đã nói cho đại tỷ nghe từ lâu rồi, chứ giấu giếm làm gì cho mệt người.
Bà ta không tin, nói vài câu bóng gió rồi cúp máy, giọng vẫn còn hằn lên vẻ nghi ngờ tới tận câu cuối cùng. Tôi cầm điện thoại đứng thừ ra một lúc, định gọi lại giải thích thêm cho rõ nhưng nghĩ có nói mấy cũng chẳng ích gì khi Tố Miên đã quyết không tin, nên thôi cất máy vào túi tạp dề, quay ra tắt bớt mấy bóng đèn cho đỡ hao điện trước khi đóng cửa hẳn.
Tôi ngồi một mình bên cái điện thoại vừa tắt màn hình, ngoài kia ngõ Tây Hoè đã lên đèn, ánh đèn vàng hắt qua khung cửa kính hắt cả vào bàn tôi ngồi, tiếng xe cộ ngoài đường thưa dần theo từng phút. Tôi đứng dậy kéo hẳn cửa cuốn xuống, cài thêm cái khoá phụ phía dưới, việc mà mọi khi tôi hay quên, rồi mới quay vào dọn nốt mấy thứ còn bày trên quầy. Đầu óc tôi rối tinh lên, nghĩ mãi vẫn không lọc ra được cái tên nào hợp lý, càng nghĩ càng thấy mình đang đứng giữa một chuyện lớn hơn hẳn cái tiệm mười hai chỗ của mình.