Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 7 phút
Đêm qua tôi nằm nhẩm đi nhẩm lại câu mở lời với ông Đàm tới lúc gà nhà bên gáy lượt đầu, không muốn kéo dài thêm một ngày nào nữa. Sáng sớm, tôi đạp xe một mình tới nhà ông Đàm, sương còn đọng trên yên xe, không rủ ai đi cùng, cũng không mang theo tờ giấy nào của nhà họ Lục. Ông Đàm ra mở cổng, thấy tôi tới một mình vào giờ này thì có phần ngạc nhiên, tay còn cầm chổi quét sân dở, mời tôi vào nhà uống nước, rót sẵn một chén trà nóng đặt trước mặt tôi rồi mới ngồi xuống ghế đối diện. Tôi nói thẳng luôn, không vòng vo:
— Chú Đàm, cháu tới xin ký lại hợp đồng thuê gian tiệm đứng tên cháu, hợp đồng cũ hai ngày nữa hết hạn rồi, cháu không muốn để tới sát ngày mới lo.
Ông nhấp một ngụm trà, đặt chén xuống bàn, nhìn tôi một lúc rồi mới lên tiếng, bảo mấy hôm nay ông cứ nghĩ tới chuyện ba năm nay tháng nào tôi cũng mang tiền thuê tới tận tay ông, chưa trễ một lần, nên ông mới dám ký thẳng với tôi mà không ngại mang tiếng đôi co với người trong họ. Ông lắc đầu bảo bên Ngũ Vị Quán trả gấp đôi thật, nhưng gian này có người nộp trước ba năm rồi, ông ký với họ thì phải moi sáu phẩy bốn tám vạn ra trả lại, mà tiền đó ông đã tiêu vào việc khác. Ông Đàm ngồi im một lúc, rồi lấy giấy bút ra viết tay ngay tại bàn, vừa viết vừa đọc cho tôi nghe từng dòng: tiền thuê giữ nguyên như cũ, thời hạn ba năm, ngày đóng tiền mỗi tháng vẫn như trước nay, rồi đặt bút ký, đưa bút cho tôi ký tiếp bên dưới. Chữ ký của tôi nằm ngay ngắn dưới dòng tên Cố Mạn Thư, ngày hai mươi tám tháng tư năm nay, con dấu đỏ của ông Đàm đóng gọn ở góc trang cuối. Tôi rút tờ báo mười ngày dọn tiệm trong túi áo ra, gấp làm tư, đặt xuống mép bàn cạnh chén trà của ông rồi mới đứng dậy. Tôi gấp tờ hợp đồng cẩn thận, cất vào túi áo trong, cảm ơn ông rồi xin phép về, đạp xe ngược lại ra phía chợ, trong lòng nhẹ hẳn đi một khoảng lớn.
Ra tới đầu ngõ tôi gặp Tố Miên đang đi ngược vào, tay cầm túi xách. Tôi chào một câu rồi đi tiếp. Từ nhà ông Đàm, tôi đạp thẳng lên phòng ban quản lý chợ Nam Sơn, gặp đúng người phụ trách hôm trước từng ký sổ cho tôi nhận sạp mười chín dãy B. Tôi đề nghị ban trả lại đúng khoản người ta đã nộp thay tôi, còn ba năm tiền sạp thì tôi trả bằng chính mối cơm trưa mười chín suất mỗi ngày của ban. Người phụ trách lật sổ, tìm ra dòng sạp mười chín dãy B, chỗ đó ghi đã nộp đủ ba năm, gật đầu đồng ý, lấy ra một tờ hợp đồng đặt cơm mới, ghi rõ điều khoản trừ dần vào tiền thuê sạp mỗi tháng, đưa tôi ký, còn dặn thêm nếu sau này ban có tăng suất đặt thì phần trừ nợ cũng tính lại cho công bằng. Người phụ trách dặn thêm từ mùng một tới mùng năm ban nghỉ lễ, không cơm nước gì, tính bù sang tuần sau. Tôi ghi vào sổ, nhẩm luôn hai xưởng khu Tây cũng nghỉ chừng ấy ngày, tức là năm ngày đầu tiên của cái hợp đồng ba năm tôi vừa ký sáng nay, tiệm tôi bán được đúng cho khách trong ngõ. Tôi ký xong, cầm bản của mình gấp gọn cất vào túi, cảm ơn rồi đạp xe về tiệm khi trời đã gần trưa, nắng bắt đầu gắt trên đầu, mồ hôi lấm tấm sau lưng áo.
Buổi chiều tiệm vẫn bán bình thường, khách quen ra vào không ai hay tôi vừa ký xong hai tờ giấy quan trọng nhất đời mình trong buổi sáng. Chiều muộn, sau khi tiệm đóng cửa, khách cuối cùng vừa ra khỏi ngõ, tôi đang lau bàn thì Thời Nghiêm bước vào, đứng ngay giữa tiệm, không ngồi xuống ghế nào, tay cầm một bó hoa nhỏ còn ướt sương, chắc vừa mua ở đâu đó dọc đường. Ngoài trời đã sẫm màu, chỉ còn ngọn đèn treo giữa tiệm là sáng. Anh nhìn tôi một lúc rồi nói, giọng chậm và rõ:
— Anh muốn cưới lại em. Lần này anh không mượn tiền em, cũng không giấu em điều gì nữa.
Tôi đặt khăn lau xuống bàn, đứng thẳng nhìn anh, không đáp ngay, để anh đứng đó chờ, ánh đèn tiệm hắt xuống làm bóng hai người đổ dài trên nền gạch. Mấy cái ghế còn xếp ngổn ngang chưa kịp dọn lại, tôi cũng chưa buồn thu vào.
Một lúc sau tôi mới nói, giọng dứt khoát:
— Em đồng ý, nhưng có mấy điều em muốn nói rõ trước, để sau này khỏi phải nhắc lại.
Anh gật đầu, đặt bó hoa lên quầy, đứng im nghe.
— Cái tiệm mười hai chỗ này em không bán, không sang tên cho ai, kể cả anh. Sáu phẩy bốn tám vạn anh nộp trước cho ông Đàm, em trả lại anh dần bằng tiền bán cơm, tháng nào hết tháng ấy. Từ nay tiền của anh không được động vào cái tiệm này thêm một đồng nào.
Anh gật, không cãi lại câu nào. Tôi nói tiếp:
— Mặt bằng ba mươi chỗ phố Trường Xuân em nhận, nhưng em mở dưới tên Cơm nhà Cố, không mang họ Lục vào biển hiệu, để ai nhìn vào cũng biết đó là công của em.
Anh đứng nghe hết, rồi hỏi lại một câu duy nhất:
— Còn gì nữa không?
Tôi lắc đầu, đi tới quầy, mở ngăn kéo lấy quyển sổ tính suất cơm cũ, lật tới trang giữa, rút ra một tờ giấy gấp tư đã ố vàng theo năm tháng, mép giấy sờn mòn, chính là tờ đăng ký kết hôn của hai đứa từ hồi cưới lần đầu. Tôi đưa cho anh, nói:
— Tờ này em vẫn giữ suốt ba năm anh đi, kẹp trong quyển sổ này từ đầu, chưa từng đem xé. Mình dùng lại tờ này, không cần làm tờ mới.
Anh cầm tờ giấy, hai tay hơi run, nhìn vào chữ ký cũ của cả hai còn nguyên nét mực, không nói được lời nào một lúc lâu, chỉ đứng lặng nhìn xuống tờ giấy, ngón tay lướt nhẹ qua dòng chữ ký của tôi.
Tôi ngồi xuống ghế, lấy cuốn lịch bàn để dưới quầy, giở qua vài trang, dừng lại ở một ngày cụ thể, ngón tay ấn xuống ô đó.
— Ngày hai mươi tháng chín. Anh giữ cả tháng chín ở Vân Kiều từ tháng hai, em nghe lễ tân đọc tên anh rồi. Anh giữ tháng, em chọn ngày.
Anh gật đầu ngay không do dự. Tôi nói tiếp, đếm ra từng người trên đầu ngón tay:
— Mời cả ngõ Tây Hoè, mời cả dãy B chợ Nam Sơn, mời cả mấy người từng gọi em là con dâu bị chồng bỏ suốt ba năm nay, để họ tới ăn một bữa cho biết.
Anh nhìn tôi, gật đầu lần nữa, không nói thêm câu nào, chỉ đứng lặng nhìn tôi thật lâu. Tôi gấp cuốn lịch bàn lại, cất xuống dưới quầy chỗ để quyển sổ đặt cỗ. Ngày hai mươi tháng chín tôi đã khoanh bằng bút đỏ, đậm tới mức mặt sau tờ lịch cũng hằn lên.