Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút
Tôi đóng cửa tiệm sớm hơn mọi bận để kịp qua khu Đông Giao ăn cơm cùng cả nhà, đạp xe một mạch qua mấy con phố quen, trời chiều còn vương chút nắng nhạt trên mái ngói. Bữa cơm tối ở khu Đông Giao hôm ấy có thêm hai bác Cẩm Chi, Cẩm Hoà ghé ngang, mâm cơm bày ra giữa nhà, sáu món đủ cả canh lẫn xào, mùi thịt kho tàu bốc lên thơm khắp gian nhà, cửa gian trong để mở như mọi bận, mẹ chồng nằm nghiêng người, mắt hướng thẳng ra bàn ăn. Tôi dựng xe đạp vào tường rào, ghé qua gian trong chào mẹ chồng một câu trước khi vào mâm, thấy bà đã được đỡ nằm nghiêng sẵn, gối kê cao hơn mọi bận, chăn đắp ngay ngắn tới ngang ngực. Tôi vừa ngồi xuống đã thấy Tố Miên gắp cho mình miếng thịt to nhất đĩa, giọng thản nhiên như đang nói chuyện thời tiết:
— Còn bốn ngày nữa là hết hạn cái tiệm rồi đấy, cô định dọn ngày nào để tôi còn báo bên Ngũ Vị Quán vào nhận mặt bằng.
Tôi cầm đũa, không đáp ngay, chỉ gắp một miếng rau bỏ vào bát Thời Nghiêm ngồi cạnh, anh cúi xuống ăn, không ngẩng lên.
Thời Nghiêm ngồi cạnh tôi, tay vẫn cầm đũa nhưng ăn chậm hẳn, thỉnh thoảng liếc sang phía Tố Miên rồi lại cúi xuống bát, không nói câu nào đỡ lời cho tôi. Đại Quý ngồi cuối mâm, cắm cúi ăn cơm, thỉnh thoảng liếc sang vợ rồi lại cúi xuống bát. Hai bác Cẩm Chi, Cẩm Hoà ngồi giữa, một bác khẽ đằng hắng, định nói gì đó về chuyện cái tiệm, bác kia còn chưa kịp gắp thêm miếng đậu phụ thì có tiếng xe đỗ xịch ngay trước cổng, đèn pha rọi thẳng vào khoảng sân lát gạch, tiếng động cơ tắt hẳn ngoài đường. Cả mâm cơm khựng lại, đũa ai nấy dừng giữa chừng, không ai kịp hỏi ai một câu, chỉ nghe tiếng chó nhà hàng xóm sủa mấy tiếng rồi im bặt.
Cửa xe mở, một người đàn ông tuổi ngoài năm mươi bước xuống trước, dáng đi nhanh, tay còn cầm điện thoại áp sát tai, chính là Hạ Vĩnh Sinh, người ba năm nay tối nào cũng ghé tiệm tôi mua đúng một suất mang về, không hành, thêm quả trứng luộc, chưa một lần nói quá ba câu với tôi. Bộ đồ công sở ông mặc tối nay khác hẳn cái áo sơ mi sờn cổ vẫn thấy mỗi lần tới tiệm, giày da bóng loáng, tay còn đeo cái đồng hồ tôi chưa từng để ý trước đó. Ông bước thẳng vào sân, cúi đầu chào cả mâm một cái ngắn gọn rồi quay sang Thời Nghiêm, giọng gấp gáp:
— Tổng giám đốc, bên đối tác vừa báo rút khỏi hợp đồng, họ muốn họp gấp trong đêm nay, xe đang chờ ngoài kia, chậm nửa tiếng nữa là mất luôn cái hợp đồng đó.
Ông vừa nói vừa đưa mắt liếc nhanh qua mâm cơm một lượt, rồi lùi lại nửa bước ra khỏi vệt sáng đèn nhà.
Cả mâm cơm im phăng phắc, không ai kịp phản ứng. Tố Miên buông đũa xuống mâm, đũa va vào bát kêu lên một tiếng, mắt không nhìn Hạ Vĩnh Sinh mà quét một vòng qua hai bác Cẩm Chi, Cẩm Hoà rồi mới dừng lại ở Thời Nghiêm, môi mím lại. Hai bác Cẩm Chi, Cẩm Hoà cũng ngừng hẳn tay đũa, quay sang nhìn chằm chằm, một bác còn buột miệng khẽ hỏi
— tổng giám đốc nào cơ
nhưng không ai đáp lại. Đại Quý ngồi thẳng lưng hẳn lên, mắt không rời khỏi Hạ Vĩnh Sinh, tay vẫn cầm đũa lơ lửng giữa chừng chưa đặt xuống.
Thời Nghiêm đứng dậy, không vội vàng, gật đầu với Hạ Vĩnh Sinh một cái rồi quay sang tôi, hỏi khẽ có sao không. Tôi khẽ đáp:
— Anh cứ đi đi, ở nhà có gì em lo được.
Hạ Vĩnh Sinh cầm sẵn một cái áo khoác dạ màu xám còn mới, nếp gấp thẳng tắp, đưa ra định khoác lên vai anh. Thời Nghiêm lắc đầu, gạt tay áo khoác đó sang một bên, với lấy đúng cái áo bạc vai của mình vắt trên thành ghế, khoác lên, cài từng cúc một chậm rãi trước mặt cả bàn, không hề vội dù Hạ Vĩnh Sinh đứng cạnh đã ngó ra cổng mấy lần và khẽ đằng hắng nhắc khéo.
Trước khi bước ra cổng, anh quay lại nhìn tôi rồi nhìn qua mâm cơm, nói một câu duy nhất, giọng không lớn nhưng đủ cho cả sân nghe:
— Ba năm mẹ nằm đó, người nấu cơm bưng cháo mỗi ngày là cô ấy, không phải ai khác trong nhà này.
Nói xong anh không chờ ai đáp lại, quay người bước thẳng ra xe, Hạ Vĩnh Sinh theo sau đóng cửa xe lại cho anh, cửa xe đóng sập, đèn pha quét một vòng qua sân rồi khuất dần ngoài ngõ, để lại vệt sáng loang trên nền gạch một lúc mới tắt hẳn.
Mâm cơm im lặng thêm một lúc lâu, không ai gắp thêm miếng nào, chỉ nghe tiếng nồi cơm điện trong bếp bật nút sang giữ ấm và tiếng côn trùng rả rích ngoài sân. Tố Miên là người lên tiếng trước, giọng đã đổi khác hẳn lúc nãy, quay hẳn vào gian trong hỏi vọng:
— Mẹ, mẹ có biết chuyện này từ bao giờ không?
Chu Tố Cần nằm nghiêng người, bàn tay còn cử động được nhích lên khỏi mép chăn một chút, gật đầu một cái chậm. Bà hít vào một hơi, cố gắng bật ra từng tiếng đứt quãng, rõ nhất là mấy chữ cuối:
— Nó dặn... mẹ đừng nói.
Tôi ngồi đúng chỗ cũ, tay còn cầm đũa. Ba năm nay sáng nào tôi cũng bón hết bát cháo bí đỏ cho bà, và sáng nào bà cũng nuốt xong rồi mới quay mặt vào tường. Tôi hỏi vọng vào một câu:
— Mẹ giữ được lâu thế cơ ạ.
Bà không đáp, bàn tay còn cử động được nhích thêm một chút về phía cái hộp bánh sắt để đầu giường.
Ngoài sân, ánh đèn xe lúc nãy để lại vẫn còn in mờ trên nền gạch, một con thạch sùng tặc lưỡi mấy tiếng trên trần nhà rồi im bặt. Không ai trong mâm nói thêm được câu nào sau đó. Đại Quý đặt đũa xuống hẳn, hai bác Cẩm Chi, Cẩm Hoà nhìn nhau rồi cúi xuống bát của mình, ăn cầm chừng cho hết bữa, không ai còn nhắc tới chuyện bốn ngày hay chuyện dọn tiệm nữa suốt phần còn lại của bữa cơm. Tố Miên ngồi im, tay vẫn để trên mép mâm, mắt nhìn ra khoảng sân trống nơi cái xe vừa đỗ lúc nãy, không động đũa thêm lần nào. Tôi ngồi yên chỗ cũ, luồn tay vào túi quần sờ thấy tờ giấy báo hạn dọn tiệm mười ngày vẫn còn gấp tư ở đó, chưa ai trong nhà này nhắc lại một lần nào kể từ câu Tố Miên hỏi lúc đầu bữa.