Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút
Chiều, Trịnh Hoài ghé tiệm lúc tôi vừa dọn xong bàn khách trưa, chưa kịp cởi tạp dề đã thấy anh ta đứng ngay cửa, tay xách một túi cam mọng vừa hái, giọng có phần lúng túng hơn mọi lần rủ tôi đi đâu trước đó:
— Chị Cố, chiều nay chị rảnh không, tôi muốn nhờ chị qua khách sạn Vân Kiều xem giúp tôi một chỗ.
Tôi nhìn đồng hồ treo tường, còn hơn một tiếng nữa mới tới giờ bán bữa tối, gật đầu đồng ý, dặn người khách quen ngồi bàn trong lát nữa cứ tự lấy thêm cơm nếu tôi chưa kịp về, rồi tắt bớt bếp, chỉ để lửa liu riu giữ ấm nồi canh.
Tiệm lúc đó còn hai bàn khách nán lại uống nốt chén trà nóng sau bữa trưa, tôi dặn với sang một câu là cứ ngồi thong thả, bát đũa bẩn để đó chiều tôi về rửa một thể, không cần vội. Tôi cởi tạp dề vắt lên móc, khoác vội cái áo mỏng ra ngoài.
Trên đường đi, tôi tính nhẩm trong đầu, mắt vẫn nhìn thẳng ra phố, gió chiều thổi bay mấy sợi tóc loà xoà trước trán. Tờ báo dọn tiệm Tố Miên đưa hôm mười chín, hạn ghi rõ hai mươi chín tháng tư, tính tới hôm nay chỉ còn đúng bảy ngày. Bảy ngày mà hợp đồng thuê vẫn đứng tên Tố Miên, hai bản hợp đồng đặt cơm mới ký với hai xưởng khu Tây cũng chẳng cứu nổi cái gian tiệm này nếu tôi không tìm ra cách khác trước khi hết hạn. Tôi gạt ý nghĩ đó sang một bên, ngồi sau xe Trịnh Hoài, gió tạt vào mặt suốt quãng đường tới khách sạn, hai bên phố người xe tấp nập giờ tan tầm.
Sảnh lớn của Vân Kiều nằm tách hẳn khu cửa sau tôi từng đứng nhìn hồi đầu tháng, cửa kính cao gấp đôi người, thảm đỏ trải dài từ ngoài vào tới chân cầu thang cong lên tầng hai, đèn chùm treo giữa trần toả sáng khắp một khoảng rộng, mấy chậu hoa lớn xếp dọc hai bên lối vào còn thơm mùi đất mới tưới. Trịnh Hoài dúi túi cam vào tay tôi rồi mới dẫn tôi vào, tay cứ vân vê vạt áo, nói với cô lễ tân rằng muốn hỏi đặt sảnh này cho một buổi tiệc đính hôn vào tháng chín, tháng ấy trong họ nhà anh ta được ngày. Tôi đứng cạnh, chưa kịp hỏi anh ta định cưới ai thì cô lễ tân đã lật cuốn sổ đặt tiệc dày cộp ra tra, ngón tay chạy dọc một cột ngày, dừng lại, lắc đầu:
— Anh chị thông cảm, sảnh lớn nhà em kín lịch nguyên tháng chín rồi ạ, bên đặt giữ nguyên cả sảnh từ đầu tháng, không nhường ngày nào.
Tháng chín. Tôi cưới lần đầu ngày hai mươi tháng chín, và tôi đứng nghe câu đó với tay còn cầm cái quai túi cam của người khác. Tôi hỏi thêm một câu, cố giữ giọng bình thường:
— Chị cho hỏi bên đặt giữ nguyên cả tháng, hay đã chốt đúng ngày nào chưa?
Cô lễ tân lật lại một trang sổ, gõ thêm vài cái trên bàn phím, đáp luôn không ngẩng đầu lên:
— Dạ giữ nguyên cả tháng từ hồi tháng hai, chưa thấy ghi ngày cụ thể ạ.
Tôi gật, không hỏi thêm câu nào nữa, chỉ siết chặt hơn cái quai túi cam trong tay, đứng lùi lại nửa bước để Trịnh Hoài hỏi tiếp phần của anh ta.
Trịnh Hoài hỏi lại, giọng vẫn niềm nở:
— Vậy ai đặt sớm thế cô, chắc phải dặn từ đầu năm.
Cô lễ tân liếc màn hình rồi đọc thẳng ra, giọng đều đều, tay đã lật sang trang khác của cuốn sổ:
— Dạ, tên người đặt là Lục Thời Nghiêm ạ, đặt từ hồi tháng hai, cọc trước cả sảnh và cả tiền hoa tươi.
Trịnh Hoài đứng sững, tay vẫn còn nắm vạt áo, không nói được câu nào trong mấy giây. Tôi nhìn cô lễ tân gấp sổ lại, quay sang tiếp khách khác, còn Trịnh Hoài thì lùi một bước, mắt nhìn xuống tấm thảm đỏ dưới chân, hàm răng nghiến chặt lại.
Một lúc sau anh ta mới ngẩng lên, giọng chậm hẳn lại:
— Tiền thuê gian tiệm chị không tăng suốt từ tháng ba. Bảy phẩy bốn vạn nợ thuốc của bác sạch trong một đêm. Sạp mười chín dãy B chị nhận không mất một đồng đặt cọc nào.
Anh ta đếm từng khoản một, giọng càng lúc càng nhỏ.
— Không khoản nào là chuyện một người về tay trắng làm nổi, chị Cố ạ. Tôi ngu quá, giờ mới ghép ra được.
Tôi đứng yên, không nói gì đỡ lời, để anh ta tự đi hết đoạn đường trong đầu mình.
Trịnh Hoài quay sang tôi, hỏi thẳng, giọng đã bình tĩnh lại hơn:
— Chị Cố định thế nào, với người đó?
Tôi nhìn anh ta, đáp gọn không vòng vo:
— Anh Trịnh, tôi không nợ anh một câu trả lời rõ ràng, nhưng tôi nợ anh sự thật. Tôi không định cưới anh, chưa từng định, dù anh tốt với tôi hơn ai hết trong hai năm nay. Còn rau ở vựa anh, sáng mai tôi vẫn qua lấy như ba năm rồi, chuyện đó không đổi.
Trịnh Hoài gật, không cãi lại một câu, chỉ đứng im nhìn tấm thảm đỏ thêm một lúc nữa, hai tay đút vào túi quần rồi lại rút ra, cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần.
Trịnh Hoài xốc lại vạt áo, quay sang cô lễ tân cảm ơn một câu rồi bước ra cửa trước tôi, không đợi tôi theo kịp, dáng đi vẫn thẳng như lúc mới dắt tôi vào sảnh. Ra tới bãi xe, đèn cao áp vừa bật sáng, hắt bóng hai người dài trên nền xi măng. Tôi đưa lại anh ta túi cam vẫn cầm trên tay, anh ta dắt xe máy ra khỏi hàng, dựng chân chống rồi mới quay sang tôi. Anh ta đứng yên bên xe một lúc, không nổ máy, tay siết chặt tay lái, mắt nhìn xuống nền xi măng rồi mới từ từ ngẩng lên. Tiếng còi xe ngoài đường lớn vọng vào tận bãi đỗ, một chiếc xe máy khác vừa rồ ga chạy ngang qua cổng.
Rồi anh ta nói, giọng nhỏ nhưng rõ từng chữ, mắt không nhìn tôi mà nhìn ra phố, nơi đèn đường ngoài dãy bắt đầu bật lên:
— Chị Cố còn nhớ hồi ông Đàm rút lại mức tăng tiền thuê không? Cả ngõ đồn có người dặn ông đừng tăng riêng gian chị. Người ta hỏi tôi, tôi gật.
Tôi im lặng, chờ anh ta nói tiếp. Bàn tay đang nắm vạt áo của anh ta buông lỏng ra.
— Tôi chưa từng dặn ông Đàm câu nào. Ngày đó tôi chỉ muốn đứng vào cái chỗ ấy, chỗ người lo cho chị mà chị chưa biết là ai. Tôi gật một cái, cả ngõ tin luôn, tôi cũng để yên cho họ tin, coi như một cách gần chị hơn.