Chồng Cũ Bỗng Muốn Cưới Lại Tôi
Mục lục
Chương 15 / 20

Mười ngày dọn tiệm

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Nghe chương này 6:38 · giọng đọc dựng bằng AI
Chồng Cũ Bỗng Muốn Cưới Lại Tôi — chương 15 — Mười ngày dọn tiệm

Gần trưa, Tố Miên kéo theo ông Đàm và hai người của Ngũ Vị Quán bước thẳng vào tiệm, không chờ tôi mời ngồi đã đứng chắn ngay lối giữa tiệm, chỗ tôi vẫn bưng cơm qua. Một chị khách quen ngồi gần cửa ngừng đũa nhìn sang, bàn bên cạnh cũng có hai người khách hạ thấp giọng, mắt liếc qua liếc lại theo dõi. Tôi ra hiệu mọi người cứ ăn tiếp, tháo tạp dề vắt lên vai rồi bước ra khỏi quầy đứng đối diện cả bốn người, hai tay chắp trước bụng, đứng thẳng không lùi bước nào. Tố Miên lên tiếng trước, giọng đanh gọn:

— Hợp đồng thuê gian này sắp hết hạn, tôi là người đứng tên, hôm nay tôi tới để bàn cho rõ chuyện giao mặt bằng.

Một trong hai người Ngũ Vị Quán tiếp lời ngay, giọng niềm nở:

— Bên tôi sẵn sàng trả gấp đôi giá thuê hiện tại cho cả dãy ngõ này, chị Cố cứ yên tâm là chúng tôi làm ăn đàng hoàng, không để ai thiệt.

Ông Đàm đứng cạnh đó, tay cứ xoa xoa vào nhau, mặt đỏ lên vì nắng hay vì lúng túng tôi không rõ. Nghe con số gấp đôi, ông sốt ruột chen vào:

— Ấy, gấp đôi thì tôi cũng chịu thôi, gian này có người trả trước tiền thuê những ba năm rồi, sáu phẩy bốn tám vạn nộp một lần, tôi ký với ai khác thì tiền đó ai trả lại cho tôi.

Ông Đàm nói xong thì quay sang hai người Ngũ Vị Quán, tay vẫn xoa vào nhau, chờ họ trả lời chuyện tiền của ông. Cả gian tiệm khựng lại một nhịp, hai người Ngũ Vị Quán nhìn nhau, còn Tố Miên thì quay ngoắt sang ông Đàm, giọng gắt lên:

— Ai trả? Ông nói rõ xem ai đã trả khoản đó cho ông.

Chỗ quảng cáo 250px

Ông Đàm lắc đầu lia lịa, giọng lí nhí:

— Tôi... tôi cũng không rõ mặt người ta, chuyển khoản qua ngân hàng, tôi chỉ biết có tiền vào tài khoản là ghi sổ, chứ mặt mũi thế nào tôi có gặp đâu mà biết.

Tố Miên gặng hỏi thêm mấy câu nữa, ông Đàm chỉ một mực lắc đầu, không chịu nói thêm được chữ nào khác ngoài câu vừa buột ra.

Tố Miên nhắc lại, chậm:

— Ba năm. Nộp một lần.

Bà ta nhìn tôi một cái, rồi mở túi xách, rút ra một tờ giấy đã chuẩn bị sẵn từ trước, đưa thẳng cho tôi:

— Hợp đồng đứng tên tôi, hết hạn đúng ba mươi tháng tư. Tôi không ký lại, cô có mười ngày để dọn hết đồ đạc ra khỏi gian này.

Tôi cầm tờ giấy, đọc lướt qua nội dung, ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt bà ta:

— Được, tôi ký nhận. Nhưng khách của tiệm này ba năm nay tôi tự tay giữ từng người một, không ai lấy đi được đâu.

Tôi ký tên vào dòng người nhận thông báo, ký thêm một bản cho bà ta cầm về, còn bản của tôi thì gấp tư nhét vào túi. Tố Miên nhếch mép cười nhạt, không đáp lại câu tôi vừa nói, quay sang ra hiệu cho hai người Ngũ Vị Quán cùng ra về. Một người trong hai còn quay lại dặn thêm, giọng vẫn niềm nở như lúc mới vào:

— Chị Cố cứ suy nghĩ thêm, chỗ nào tốt hơn cho chị thì bên tôi vẫn sẵn lòng bàn tiếp.

Tôi không đáp, chỉ gật đầu qua loa cho phải phép. Ông Đàm lủi thủi theo sau cùng, không dám ngoái lại nhìn tôi lấy một lần.

Thời Nghiêm đứng ngoài cửa tiệm suốt từ đầu buổi, không bước vào, cũng không xen vào một câu nào trong lúc bốn người kia nói chuyện. Anh nhìn tôi ký tên, dịch sang một bên cho khách đi qua, rồi đứng lại đúng chỗ cũ. Tôi liếc qua anh một cái, không gọi anh vào, cũng không hỏi anh có ý kiến gì không. Anh đứng thêm một lúc nữa rồi lặng lẽ rời khỏi cửa, không nói với tôi câu nào trước khi đi.

Chiều hôm đó, tôi không ngồi than vãn với ai, khoá tiệm sớm hơn thường lệ nửa tiếng rồi đạp xe qua khu Tây, nơi có hai xưởng may tôi từng nghe khách quen nhắc tới, chuyên đặt cơm hộp cho công nhân, mỗi xưởng bốn mươi suất trưa. Tôi tìm gặp trực tiếp người phụ trách từng xưởng, ngỏ ý ký hợp đồng đặt cơm dài hạn sáu tháng, giao trước mười một giờ mỗi ngày, giá cố định không đổi trong suốt thời gian hợp đồng. Người phụ trách xưởng thứ nhất đọc qua điều khoản, gật đầu ký ngay, còn khen tôi làm ăn nghiêm túc nên họ yên tâm gắn bó lâu dài, dặn thêm nếu công nhân tăng ca thì báo trước một ngày để tôi chuẩn bị thêm suất. Xưởng thứ hai kỹ tính hơn, hỏi thêm vài câu về số lượng suất tối đa tôi có thể lo nổi mỗi ngày, hỏi cả chuyện nếu tiệm của tôi có chuyện gì thì ai đứng ra lo tiếp phần cơm cho họ. Tôi nói thẳng: hai xưởng cộng lại tôi nhận tám mươi suất, quá số đó tôi không nhận, nhận rồi giao trễ thì mất cả hai; còn tiệm có chuyển địa điểm thì phần cơm giao cho họ vẫn giữ nguyên không đứt quãng ngày nào. Nghe vậy họ mới yên tâm, cuối cùng cũng đặt bút ký, còn hẹn tuần sau ghé qua tiệm xem tận nơi cách tôi nấu nướng ra sao. Cầm hai bản hợp đồng trong tay, tôi thấy nhẹ hẳn người, dù tờ giấy trong tay chỉ cho tôi tới hai mươi chín tháng tư.

Tối muộn, tôi ngồi lại một mình bên quầy, lấy quyển sổ đặt cỗ cũ ra lật lại, dừng đúng ở dòng ghi cỗ giỗ năm kia làm chín bàn, con số vẫn chênh hẳn so với mấy dòng bốn bàn đứng hai bên mà chưa ai giải thích cho tôi nghe lý do. Lần này tôi không chỉ nhìn rồi gấp sổ lại như mấy lần trước, tôi lấy một tờ giấy trắng riêng, chép rõ ràng ngày tháng năm của dòng chín bàn ấy. Tôi nhìn đống giấy tờ mình đang gom góp lại, tự nhủ mười ngày tới dù có phải dọn khỏi gian tiệm này thật, tôi cũng không phải người ra đi tay không, ít nhất tôi còn giữ được mối khách quen và hai hợp đồng vừa ký chiều nay, thứ không tờ thông báo nào của Tố Miên lấy đi được. Tôi gấp tờ giấy chép ngày chín bàn làm tư, nhét vào trong quyển sổ đặt cỗ, cất sổ về chỗ cũ dưới quầy, rồi lấy cuốn lịch bàn ra tính lại ngày giao hàng cho hai xưởng khu Tây trong tuần tới, tay ghi từng dòng đều đặn cố cho ra vẻ một tối bình thường. Hai bản hợp đồng mới đứng tên tôi. Còn tờ giấy quan trọng nhất trong tất cả, tờ thuê chính gian tiệm tôi đang ngồi đây, phần ký vẫn là ba chữ Lục Tố Miên, không phải tôi.

Hết chương 15

Chương 16 — Tên người giữ sảnh lớn

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 20 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px