Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút
Sáng sớm, trước khi lên lớp tiết đầu, Kỷ Đồng ghé phòng hành chính nhận xấp công văn tuần mới. Nhân viên văn phòng đưa cô chồng giấy còn buộc dây thun, dặn ký sổ nhận rồi mới mang đi. Đứng ngay tại quầy, cô lật nhanh từng tờ để tách riêng phần tổ toán. Ngón tay cô dừng lại ở một phong bì mỏng nằm lẫn giữa chồng giấy. Mặt trước đề tên trường bằng nét chữ máy in, góc trên bên trái ghi tên một tạp chí cô chưa từng để ý. Cô hỏi nhân viên văn phòng xem phong bì có phải của tổ không. Nhân viên đáp thư gửi đích danh trường, cứ để hiệu trưởng xử lý sau. Nhưng chưa kịp đặt thư lại chồng giấy, cô đã lật mặt sau đọc tên người gửi.
Không đợi về tới phòng tổ, Kỷ Đồng xé phong bì ngay tại quầy, rút ra một tờ giấy viết tay gọn gàng. Cuối thư là chữ ký của Thẩm Nhu, biên tập viên tạp chí Thông Báo Toán Học. Thư hỏi đúng một câu ngay ở dòng thứ hai: người vừa gửi lời giải đề mở năm nay dưới tên Lâu Chấn Sinh, ghi địa chỉ liên hệ là trường, có phải chính là bạn đọc suốt tám năm nay vẫn gửi đính chính về toà soạn dưới số hiệu 4127 hay không. Kỷ Đồng đọc lại câu đó thêm một lần. Ánh mắt cô dừng thật lâu ở bốn con số cuối câu. Thay vì đặt trả lại trên quầy, cô gấp tờ thư làm đôi, nhét vào giữa chồng công văn tổ toán.
Hết tiết ba, Kỷ Đồng tranh thủ giờ trống xuống phòng bảo vệ. Phong bì vẫn nằm nguyên trong túi áo khoác từ sáng. Mấy lần trên đường đi, cô định lấy ra đọc lại nhưng rồi lại thôi. Trong phòng, bác Lâu đang cúi đầu ghi nốt mấy dòng cuối vào sổ trực ca sáng, mẩu bút chì 2B miết đều trên trang giấy kẻ ô. Để chắn gió lạnh tháng Chạp lùa vào, cửa sổ phía sau ông khép kín. Ông không nghe thấy tiếng cô đẩy cửa bước vào, cho tới khi cô đứng hẳn trước bàn. Ông ngước mắt lên, gấp cuốn sổ trực lại, đặt mẩu bút chì xuống cạnh mép sổ. Kéo thêm chiếc ghế đẩu mời cô ngồi, ông mới chờ cô nói.
Rút phong bì từ túi áo khoác ra, Kỷ Đồng mở tờ thư đã gấp đôi từ sáng. Bàn tay hơi run vuốt phẳng nếp giấy trên mặt bàn, cô nói:
— Bác nghe em đọc cái này.
Cô chậm rãi đọc từng chữ, tiếng đủ rõ trong căn phòng nhỏ. Đến đúng câu hỏi cuối thư, cô đọc lại thêm một lần cho rõ, thấp giọng ở bốn con số cuối cùng: bạn đọc số 4127. Bác Lâu trầm mặc nghe hết, hai tay đặt song song trên mặt bàn gỗ. Ông không với lấy cuốn sổ trực hay mẩu bút chì cạnh đó, cũng không nhích người về phía tờ thư.
Mẩu bút chì 2B vẫn nằm nguyên chỗ ông vừa đặt xuống, đầu chì hướng thẳng về phía cuốn sổ trực đang gấp kín. Giữa hai người, ánh đèn bàn hắt một vệt sáng mỏng lên mặt gỗ. Bác Lâu không hỏi lại câu vừa nghe, cũng không đòi xem tận mắt tờ thư. Ông chỉ gật đầu rất nhẹ, đủ để Kỷ Đồng hiểu ông đã nhận ra đúng số hiệu của mình. Ông ngồi thẳng lưng lên, hai vai không còn chùng xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào tờ thư đang mở trên tay cô. Giọng ông đều đều không cao lên không hạ xuống, chỉ nói đúng ba chữ:
— Đúng là tôi.
Trên góc bàn, chồng tạp chí cũ vẫn xếp nguyên chỗ mọi lần Kỷ Đồng ghé phòng này, bìa trên cùng sờn góc vì lật đi lật lại nhiều bận. Cô nhìn sang đúng góc bìa từng lọt vào mắt mình một buổi chiều tháng Mười, nơi có con số viết tay bằng bút chì cô đã thấy mà không hỏi tới khi đó. Con số ấy và bốn con số vừa đọc trong thư là một, cùng nét chữ nhỏ, cùng đều tay. Tay chỉ sang chồng tạp chí, cô nói, đó không phải một câu hỏi:
— Con số ở góc bìa tạp chí đó cũng là số này.
Gấp bớt một góc tờ thư lại cho ngay ngắn, ánh mắt không rời khỏi mặt ông, Kỷ Đồng hỏi:
— Suốt tám năm đó bà ấy có hỏi tên bác lần nào chưa?
Ánh mắt nhìn xuống mặt bàn chỗ mẩu bút chì đang nằm, hai tay đặt yên trên đùi, bác Lâu nói:
— Không, chưa lần nào.
Ông không nói thêm gì, chỉ đưa tay kéo cuốn sổ trực về đúng vị trí cũ trên bàn, ngón tay gõ nhẹ hai cái lên bìa sổ rồi dừng lại. Ngoài cửa sổ, tiếng chổi quét sân của ai đó vọng vào đều đều, xa dần về phía cổng.
Kỷ Đồng gấp thư lại, nhìn dòng địa chỉ người nhận một lần nữa: gửi trường, không gửi riêng ai. Cô nhớ tới cách nhân viên văn phòng gạt phong bì này sang một bên lúc sáng, để dành cho hiệu trưởng xử lý khi nào rảnh. Cô quyết định tự mình trả lời, không đợi tới lúc hiệu trưởng rảnh tay. Cô nói với bác Lâu:
— Để em trả lời thư này. Thư gửi về trường thì trường phải có người trả lời, không cứ phải là thầy hiệu trưởng.
Bác Lâu không cản, chỉ gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn theo tờ thư trong tay cô.
Tối hôm đó, Kỷ Đồng ở lại phòng tổ sau giờ tan trường. Cô lấy một tờ giấy trắng kẻ dòng, viết từng câu trả lời ngắn gọn đúng câu hỏi trong thư, không thêm thắt gì ngoài phần cần thiết. Cuối thư cô ký tên đầy đủ của mình, ghi thêm chức danh ngay bên dưới: giáo viên toán, Trường Trung học số 2 huyện Thanh Khê. Đó là đúng chức danh cô đang mang, không mượn danh nghĩa nào khác. Cô đọc lại một lượt từ đầu, gấp tờ giấy làm đôi nhét vào phong bì mới. Dưới nắp phong bì vừa dán lại, mực chữ ký còn chưa khô hẳn.
Trước giờ khoá cổng, Kỷ Đồng mang cả thư trả lời và tờ thư gốc của Thẩm Nhu xuống phòng bảo vệ. Cô đọc to một lần nữa cho bác Lâu nghe đúng đoạn cuối bức thư, nơi toà soạn ghi rõ tám năm nay đã nhận đủ ba mươi mốt lá đính chính ký tên bạn đọc số 4127, lần nào con số cũng đúng. Bác Lâu nghe hết không ngắt một lời. Ông đẩy cuốn sổ trực sang bên, chừa ra một khoảng trống giữa mặt bàn. Kỷ Đồng gấp tờ thư gốc lại theo đúng nếp gấp cũ, đặt úp xuống mặt bàn.