Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 5 phút
Chiều, mợ Ba mang một giỏ táo tới thăm. Mợ đặt giỏ táo lên bậu cửa sổ, kéo ghế ngồi xuống cạnh đầu giường, lấy con dao nhỏ trong túi ra gọt từng quả. Vỏ táo rơi từng khoanh dài xuống tờ giấy báo trải sẵn trên đùi. Mợ Cả ngồi ở cuối giường lật xem tờ báo mang từ nhà lên, thỉnh thoảng đọc to một dòng tin cho cả phòng cùng nghe. Tiểu Ninh đứng gần cửa sổ gấp lại mấy tấm chăn vừa thay, xếp chồng ngay ngắn lên nóc tủ đồ. Bà nằm yên trên giường, mắt khép hờ nghe tiếng dao chạm vỏ táo đều đặn vang lên.
Trên cổ tay trái mợ Ba đeo cái vòng ngọc xanh nhạt. Mỗi lần tay đưa lên đưa xuống theo nhịp gọt táo, cái vòng lại xoay nhẹ, va vào mặt đồng hồ đeo cùng bên phát ra tiếng lách cách nho nhỏ, đều đặn theo từng vòng dao. Ánh nắng chiều lọt qua cửa sổ chiếu lên mặt ngọc, rọi sáng một vệt xanh nhạt mỗi khi tay mợ Ba đưa qua khoảng nắng đó. Giỏ táo còn để nguyên trên bậu cửa sổ. Mấy quả chưa gọt lăn nhẹ mỗi lần gió ngoài hành lang lùa qua khe cửa.
Bà nằm trên giường nhìn theo cái vòng đó một lúc lâu, mắt không rời khỏi cổ tay mợ Ba, quên cả câu chuyện đang nói dở với Tiểu Ninh đứng cạnh. Tay bà khẽ nhích lên khỏi mép chăn. Mấy ngón tay co duỗi một lần rồi lại đặt hẳn xuống chăn. Tiểu Ninh đứng cạnh nhận ra bà đã im lặng lâu hơn hẳn mọi lần, tay xếp chăn cũng chậm hẳn lại. Mợ Ba vẫn cúi đầu gọt táo, không ngẩng lên nhìn.
Bà chỉ thẳng vào cổ tay mợ Ba đang cầm dao gọt táo, nheo mắt nhìn cho rõ dưới ánh đèn phòng bệnh, giọng thắc mắc thật sự, không chút gì là hỏi cho có chuyện: - Cái vòng con đeo đó ở đâu ra vậy? Mợ Cả ngừng tay lật báo, ngẩng lên nhìn sang bà. Tiểu Ninh cũng khựng lại giữa chừng, tay giữ nguyên tấm chăn chưa gấp xong.
Mợ Ba khựng lại một nhịp, lưỡi dao dừng giữa quả táo đang gọt dở, vỏ táo treo lửng lơ chưa đứt hẳn. Mợ đặt quả táo xuống đùi, cười, nhẹ giọng: - Mẹ cho con hồi mười năm trước đó, mẹ quên rồi à? Mợ đưa tay xoay nhẹ cái vòng một vòng cho bà nhìn rõ hơn, miệng giữ nguyên nụ cười từ đầu tới cuối. Bà nhìn theo cái vòng xoay thêm một vòng nữa, không đáp lại ngay.
Tiểu Ninh đứng ở góc phòng nghe hết câu đó, tay vẫn gấp dở tấm chăn, không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn sang mợ Cả đang ngồi cuối giường. Mợ Cả cũng ngẩng đầu lên khỏi tờ báo đúng lúc ấy, tay vẫn giữ nguyên trang báo đang mở. Hai người nhìn nhau một thoáng rồi cùng quay đi chỗ khác. Bà vẫn nằm yên, mắt dán chặt vào cổ tay mợ Ba.
Mợ Cả gấp tờ báo lại đặt sang một bên, không nhắc thêm gì tới cái vòng nữa, bảo: - Mấy hôm nay trời trở lạnh rồi đấy, con đi làm về nhớ mặc thêm áo. Tiểu Ninh mắt vẫn ngoái nhìn cổ tay mợ Ba lúc này đã đưa hẳn xuống dưới mép bàn, khuất sau tấm khăn trải giường buông thõng, đáp: - Con mặc đủ rồi mợ Cả, mợ đừng lo.
Mợ Ba gọt nốt chỗ táo còn lại chỉ bằng một tay. Tay trái mợ vẫn giữ nguyên dưới mép bàn không đưa lên thêm lần nào nữa, kể cả lúc với người lấy thêm cái khăn giấy lau dao. Đến lúc đứng dậy xin phép ra về, miếng táo cuối cùng gọt vụng về hơn hẳn mấy miếng trước, còn sót lại một vệt vỏ chưa gọt hết. Tiểu Ninh đứng gần đó nhìn thấy hết cảnh tay trái mợ Ba giấu mãi dưới mép bàn, không nói câu nào.
Khi mợ Ba còn đang cúi xuống xếp lại giỏ táo, Tiểu Ninh lặng lẽ rút cuốn sổ trong túi áo khoác ra. Cô ghi vào một dòng trống ba thứ: cái vòng, mười năm trước, và tên mợ Ba, chữ viết nhỏ gọn ở lề trang. Cô gấp sổ cất vào túi ngay sau đó, không nói với ai trong phòng về việc mình vừa ghi. Mợ Ba vẫn cúi đầu xếp giỏ, không nhìn thấy tay Tiểu Ninh vừa làm gì.
Gần năm giờ chiều, mợ Ba đứng dậy xin phép về trước để kịp đón con. Giỏ táo còn dư được để lại trên bàn, dao gọt táo cũng được gói lại trong túi giấy bỏ vào giỏ. Mợ Cả cũng thu dọn túi xách chuẩn bị đi theo. Hai người chào bà một câu rồi ra khỏi phòng. Bà nhìn theo tới lúc cửa khép hẳn rồi quay sang hỏi Tiểu Ninh: - Cô vừa ngồi đây là ai? Tiếng bước chân xa dần ngoài hành lang, tiếng thang máy mở ra rồi đóng lại vọng vào tận trong phòng bệnh. Tiểu Ninh đứng lặng một chút, không đáp lại câu bà vừa hỏi.
Sau khi cả hai người về hết, Tiểu Ninh dọn lại đồ đạc trên bàn, xếp mấy quả táo còn lại vào một cái đĩa nhỏ. Cô tình cờ thấy cái thìa nhôm rơi xuống gầm giường từ lúc nào, cúi xuống nhặt lên, lau vào vạt áo khoác rồi đặt lại ngay ngắn lên khay cơm cạnh bát cháo đã nguội. Bà nằm yên trên giường, không nói thêm câu nào từ lúc hai người khách ra về.
Bà mắt vẫn nhìn về phía cửa nơi mợ Ba vừa bước ra, bỗng hỏi, giọng thản nhiên nhẹ tênh: - Cái vòng lúc nãy, mặt trong có hai vệt xước song song không con? Tiểu Ninh đứng sững lại giữa phòng, tay còn cầm cái thìa vừa lau xong, không trả lời được ngay. Suốt cả buổi chiều, cổ tay đeo cái vòng ấy chỉ nằm im dưới mép bàn, chưa một lần cô nhìn thấy mặt trong của nó là hình dạng gì. Cô đứng yên thêm một lúc, không nói ra điều đó cho bà biết.