Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo
Mục lục
Chương 1 / 22

Hai cái vali và một cánh cửa đã mở

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Nghe chương này 7:18 · giọng đọc dựng bằng AI
Tôi Và Người Ở Ghép Cùng Giả Nghèo — chương 1 — Hai cái vali và một cánh cửa đã mở

Chín giờ sáng, Kỷ Vãn ngồi trên mép giường phòng trọ cũ, bên cạnh là hai chiếc vali đã kéo khoá từ tối qua. Điện thoại rung lên báo tin nhắn ngân hàng. Tài khoản vừa nhận một nghìn tám trăm tệ, nội dung chỉ vỏn vẹn đúng một chữ

— bố

. Cô lập tức bấm gọi lại. Chuông vừa đổ hai hồi đã ngắt. Cô kiên nhẫn bấm gọi tiếp lần hai rồi lần ba. Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng tút tút báo bận. Cầm máy ngồi lặng một hồi, đợi màn hình tự tối dần, cô mới cất điện thoại vào túi quần. Kỷ Vãn đứng dậy xách vali ra ngoài rồi khoá trái cửa lại.

Khu Cẩm Đường nằm sâu trong ngõ nhỏ. Bánh xe vali chốc chốc lại vấp vào rãnh gạch vỡ. Kéo tới chân cầu thang, Kỷ Vãn đã phải đổi tay hai lần. Khu nhà không có thang máy. Năm tầng gạch bám đầy bụi bặm. Tay vịn sắt hoen gỉ phủ một lớp bẩn mờ mờ. Cô xách từng chiếc lên hết một nhịp chiếu nghỉ rồi quay lại lấy chiếc kia. Tới chiếu nghỉ tầng ba tay cô đã tê, phải bỏ một chiếc lại đó rồi quay xuống lấy chiếc kia. Lên tới nơi, mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo. Hành lang tầng trên cùng sực mùi dầu mỡ cũ lẫn hơi ẩm mốc từ vách tường. Cửa các phòng đều đóng chặt. Từ góc cuối dãy chỉ vọng ra tiếng ti vi cùng tiếng quạt trần cọt kẹt.

Cửa phòng 502 khép hờ, không khoá, cũng chẳng có ai đón. Đẩy cửa bước vào, Kỷ Vãn nhận ra trong phòng đã có người ở. Dưới chân giường sát cửa sổ có một chiếc ba lô bạc màu. Trên lưng ghế nhựa vắt chiếc áo khoác xám đã bị cắt trụi mác, chỉ trơ lại đường chỉ xơ. Cô đặt một chiếc vali sát chân giường, chiếc còn lại vẫn dựng ngoài cửa, rồi ngước mắt nhìn quanh. Tường phòng tróc từng mảng sơn lớn. Hai chiếc giường kê sát hai bên vách. Giường phía trong tối tăm không có cửa sổ. Giường ngoài nằm ngay dưới ô thoáng duy nhất của căn phòng.

Từ nhà tắm chung cuối hành lang vọng lại tiếng nước róc rách. Lát sau, một người đàn ông dong dỏng cao mặc áo phông cũ bước vào, tay cầm chiếc cờ lê nhỏ và miếng giẻ ướt. Thấy Kỷ Vãn đứng bên chiếc vali, anh chỉ gật đầu một cái rồi lấy vạt áo lau qua cờ lê, nhạt giọng nói: - Vòi sen chung tắc từ hôm qua, tôi vừa tháo ra thông lại.

Dựng cờ lê vào góc tường, anh đứng thẳng người nhìn cô: - Phòng chia đôi, mỗi người bảy trăm tệ một tháng. Tôi tới trước nên lấy giường ngoài, cậu tới sau thì lấy giường trong. Kỷ Vãn nhìn chiếc giường trong một thoáng, bước tới ấn thử tay lên mép đệm. Lớp mút hơi lún xuống rồi nảy trở lại. Vách tường ngay đầu giường loang lổ một vệt ố cũ. Bảy trăm tệ cho chỗ này vẫn là mức giá rẻ nhất cô tìm được suốt mấy ngày qua. Cô kéo vali lại cạnh chân giường, không bàn thêm chuyện tiền nong.

Ngồi xuống mép giường trong, tay vẫn giữ quai vali, Kỷ Vãn nói: - Tôi tên Kỷ Vãn, vừa bị công ty thiết kế nội thất cho thôi việc, muốn tìm chỗ ở tạm vài tháng. Anh lau khô mấy ngón tay vào vạt áo, ngắn gọn đáp: - Đàm Hạc. Tôi cũng vừa bị xưởng in cho nghỉ. Cả hai dừng lại ở đó, không ai hỏi thêm tên công ty hay bị cho nghỉ từ khi nào.

Chỗ quảng cáo 250px

Chưa đầy nửa tiếng sau, dưới cầu thang vang lên tiếng bước chân nặng nề. Một người đàn ông trạc bốn mươi lăm tuổi, vóc người chắc nịch, mặc chiếc áo gió sờn vai dừng lại trước cửa phòng 502 nhìn vào. Ánh mắt ông lướt qua Kỷ Vãn rồi dừng lại ở Đàm Hạc: - Tôi trông xe kiêm thu tiền phòng cả dãy này. Tháng trước dãy này vọt thêm hơn trăm số. Ai sửa nước sửa điện cho cả dãy thì cũng nên biết ai trả.

Nói xong, ông hất tay về phía hộp công tơ bám mờ bụi trên tường hành lang. Mấy con số bên trong nhảy chậm rì. Đàm Hạc liếc cái hộp một cái, môi hơi mím lại, rồi cúi xuống xoay chiếc cờ lê trong tay, không nói gì. Kỷ Vãn cũng nhìn sang. Ba giây. Con số đầu tiên trong dãy bị xoay lệch nửa vòng, nằm hở một nấc so với mấy con số bên cạnh. Cô rời mắt đi, cũng không nói gì. Tôn Lỗi quay người đi thẳng xuống dưới. Tiếng bước chân nặng trịch nhỏ dần theo từng khúc ngoặt cầu thang. Đợi âm thanh tắt hẳn, Kỷ Vãn mới kéo nốt chiếc vali còn lại ngoài cửa vào chân giường.

Buổi chiều trôi qua chậm chạp. Đàm Hạc ra ngoài một lúc rồi xách về túi ni lông đựng mấy gói mì cùng chai nước lọc. Anh không nói đi đâu, cũng chẳng mời cô một câu. Kỷ Vãn mở chiếc vali đầu tiên, xếp quần áo vào tủ gỗ hai cánh ở góc phòng. Ngăn trên để đồ của cô, ngăn dưới đã xếp sẵn vài chiếc áo gấp gọn của anh. Tay cô chạm phải chiếc trên cùng. Vạt áo lật ra một góc, mặt trong đường may còn nguyên nhãn dệt của một hãng cô biết giá. Cô rút tay lại, đóng ngăn tủ. Ngoài cửa sổ, ánh trời ngả dần từ vàng sang xám đục. Cả hai cứ ngồi yên như vậy, không ai buồn bật đèn.

Kỷ Vãn ngồi thẳng lưng trên mép giường, nhìn vệt đèn đường hắt qua khung cửa sổ giường ngoài. Vệt sáng rọi một khoảng vàng nhạt lên sàn xi măng rồi loang tới chân tủ gỗ. Cô mở ví ra đếm. Hai trăm sáu mươi tệ tiền mặt, cộng với một nghìn tám trăm tệ sáng nay là toàn bộ những gì cô có. Nhớ lại tin nhắn ban sáng cùng ba cuộc gọi không lời đáp, hai bàn tay cô siết chặt trên đầu gối. Ngoài hành lang có tiếng dép loẹt quẹt lướt qua rồi lặng ngắt. Tiếng nước rỉ trong nhà tắm chung vẫn đều đặn điểm từng giọt. Bên giường ngoài, Đàm Hạc đã nằm xuống gác tay lên trán, chẳng buồn với tay bật đèn bàn. Kỷ Vãn ngồi lặng đi giữa căn phòng ngập bóng tối, hai chiếc vali dựng sát chân giường, một chiếc vẫn khoá kín.

Kỷ Vãn vừa kéo khoá chiếc vali thứ hai được nửa đường thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cộc lốc. Tôn Lỗi đứng ở hành lang nói vọng vào, giọng dứt khoát: - Sáng mai mỗi người nộp thêm ba trăm tệ phí dọn vào. Không có thì dọn đi. Nói xong, ông ta quay người bước đi, chẳng đợi ai đáp lại. Bên giường ngoài không một tiếng động, chỉ có mẩu thuốc lá chưa châm kẹp giữa hai ngón tay anh. Anh nằm quay mặt vào vách tường, không trở mình cũng chẳng nhắc gì tới khoản tiền vừa nghe. Kỷ Vãn ngồi thụp xuống nền nhà cạnh chiếc vali kéo dở, hai tay buông thõng trên đầu gối. Cô nhìn khoảng tối bên giường ngoài một hồi lâu rồi mới cụp mắt nhìn lại đồ đạc của mình.

Hết chương 1

Chương 2 — Ba trăm tệ và một tờ biên lai

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 22 chương đều có tập nghe.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px