Tám Mươi Triệu Và Một Vết Nứt
Mục lục
Chương 6 / 48

Tiệc ra mắt

Trạm Truyện · truyện gốc · đọc 6 phút

Bản nghe

Tập nghe của chương này chưa lên.

Kênh ra khoảng hai tập một ngày; chương này tới lượt trong ít hôm nữa.

Theo dõi kênh để biết khi lên Nghe tập mới nhất — chương 1
Phòng tiệc đông người nhìn từ phía sau, một khoảng trống ở giữa
Minh hoạ dựng bằng AI — không phải ảnh chụp

Sáu giờ chiều mười bốn tháng Ba, xe dừng trước khách sạn Cẩm Đường. Từ Nghi đã cho người mang tới Vân Sơn ba bộ váy để cô chọn; cô chọn bộ tối màu nhất, cổ kín, tay dài. Trên gấu váy còn kẹp một mẩu giấy giá. Bốn mươi hai nghìn tệ. Cô gỡ mẩu giấy ra, nhét vào túi xách, không vứt.

Sáu mươi khách. Danh sách Trần Bá đưa cô đọc trên xe có đánh dấu sao ở bốn cái tên, cả bốn đều là cái tên trong tờ giấy ông đưa cô hôm mùng bốn.

Người thứ nhất trong tờ giấy ấy đứng gần cửa, cầm ly nước lọc.

"Cháu là Thẩm Ninh đấy à." Hoắc Cảnh Sơn chìa tay ra, bắt tay cô, giữ thêm nửa giây. Ông chú này tóc chải sát, giọng đều, mỗi câu kết bằng một nhịp xuống. "Chú nghe cháu vá gốm. Cháu vá thời nào là chính?"

"Cháu vá cái nào người ta mang tới."

Chỗ quảng cáo 250px

"Hay đấy. Nghề mình bây giờ ai cũng nhận cả." Ông cười. "Hôm nào rảnh sang chỗ chú. Chú có mấy món hỏng, để lâu quá rồi."

Ông đi trước khi cô kịp trả lời. Cô đứng nhìn theo, tay còn nóng chỗ ông vừa nắm. Câu mời ấy không có ngày, không có địa chỉ, không có tên món đồ. Cô nhẩm lại nguyên văn hai lần cho thuộc, rồi xếp nó cạnh cái tên đứng đầu tờ giấy Trần Bá đưa hôm mùng bốn.

Tô Mạn tới muộn nửa tiếng, mặc đỏ, đi thẳng vào giữa phòng. Người trong phòng dạt ra cho ả theo cái lối người ta dạt cho một người quen mặt. Ả chào Hoắc Trân trước, chào Hoắc Cảnh Sơn sau, không tới chỗ cô.

Bảy giờ kém, một người đàn ông trạc bốn mươi lách qua hai bàn tiệc, dừng trước mặt cô. Áo sơ mi không cà vạt, thẻ báo ngành gài ở ngực, điện thoại cầm ngang bụng, màn hình đang sáng.

"Chị Thẩm Ninh. Tôi là Trịnh Húc. Cho tôi hỏi một câu về đêm mùng năm tháng Mười một hai năm trước."

Trong bán kính ba bước có bảy tám người. Bảy tám người ấy dừng nói cùng một lúc.

"Đêm đó chị ở trong phòng kho tầng hầm hai từ mười giờ mười lăm. Biên bản ghi mười một người có mặt ở hành lang. Chị vẫn giữ nguyên lời khai chứ ạ?"

Anh ta biết giờ. Anh ta biết tầng. Anh ta biết con số mười một, mà con số ấy nằm trong biên bản nội bộ. Hai năm nay cô ba lần làm đơn xin sao lục hồ sơ vụ ấy, ba lần bị trả về với đúng một dòng: hồ sơ đang phục vụ điều tra, không cấp cho cá nhân. Ai đó đã đưa cho anh ta.

Cô nhìn quanh một vòng thật nhanh: Hoắc Cảnh Sơn đang nói chuyện với hai người ở cột bên trái, quay lưng. Tô Mạn đứng ở bàn rượu, cầm ly, mặt hướng ra chỗ khác. Chuyện đang xảy ra ở giữa phòng, sáu mươi người trong phòng, riêng hai người ấy không quay đầu lại lần nào.

Cô đã chuẩn bị cho phút này từ hôm ký. Ba câu, tập trên xe, tập trong buồng tắm: một câu cho kiểu hỏi thẳng, một câu cho kiểu hỏi vòng, một câu cho kiểu hỏi ác. Cô mở miệng để dùng câu thứ nhất.

Có một bàn tay nắm lấy tay cô.

"Đây là Hoắc phu nhân." Hoắc Trân đứng cạnh cô, giọng để nguyên ở mức nói chuyện thường, mắt đưa một vòng khắp phòng. "Từ tháng này, cô ấy phụ trách phục chế toàn bộ sưu tập của gia đình tôi. Ai muốn hỏi về nghề, mời hỏi. Chuyện khác thì hỏi văn phòng tôi."

Tiếng nói chuyện trong phòng tắt dần từ giữa ra hai mép, như nước rút. Trịnh Húc hạ điện thoại xuống, cảm ơn, lùi hai bước.

Bốn giây đầu, thứ chạy qua người cô là một thứ ấm. Nhẹ. Hai năm nay chưa ai đứng ra trước mặt cô như thế.

Tới giây thứ năm thì cô nghe lại câu vừa rồi. *Cô ấy phụ trách phục chế toàn bộ sưu tập của gia đình tôi.* Sáu mươi người vừa nghe. Trong sáu mươi người có ba nhà báo.

Cô rút tay ra khỏi tay anh, chậm, đủ chậm để không ai thấy là rút.

Tiệc tan lúc chín rưỡi. Cô đứng ở sảnh chờ xe, giữa dòng khách ra về, thì thấy một người mặc đồng phục bảo vệ đứng cạnh quầy gửi áo. Lưng hơi gù, tóc bạc hai bên thái dương, tay chắp sau lưng theo một kiểu cô đã nhìn hai năm ròng ở hành lang tầng hầm.

"Chú Ngô."

Ông quay đầu lại. Nhìn cô đúng một cái. Rồi ông xoay người, đi về phía cửa nhân viên, bước nhanh dần, tới cuối thì gần như chạy. Cánh cửa đóng lại sau lưng ông, dập một tiếng.

Hai người khách đứng gần đó nhìn cô. Cô cúi xuống chỉnh lại quai giày.

Trên xe về, hai người ngồi hai đầu ghế sau. Đèn đường chạy qua kính thành từng vệt dài.

"Anh không cần nói câu đó."

"Câu nào."

"Phụ trách phục chế toàn bộ sưu tập."

"Cô không phụ trách à?"

"Trong hợp đồng không có dòng nào bắt tôi phụ trách cái gì." Cô quay sang. "Ở đấy có ba nhà báo."

"Sáng mai họ viết chuyện khác."

"Họ viết chuyện khác thì tốt cho anh."

Anh nhìn ra ngoài kính, không đáp. Xe rẽ vào con dốc trồng thông, sỏi kêu dưới bánh. Cô định nói thêm một câu nữa, rồi thôi. Cô chưa biết mình đang cãi để giữ cái gì.

Sáng hôm sau, tám giờ hơn, điện thoại đổ chuông lần thứ nhất.

Bà Đặng ở phố Thanh Hà, khách quen sáu năm, người đưa cô bốn cái đĩa Càn Long từ tháng trước. Bà nói con trai bà bảo thôi, để đấy đã, hôm nào rảnh bà sang lấy về. Cô hỏi có phải giá cao quá không, bà nói không phải giá. Cô hỏi vậy là chỗ nào, bà im một lúc rồi bảo cháu bây giờ khác rồi, bà không dám phiền.

Chín giờ, xưởng đồ gỗ đầu phố nhắn tin huỷ đơn ba cái hộp sơn mài. Mười giờ rưỡi, chỗ thứ ba không gọi lại.

Cô ngồi xuống mép giường, lấy sổ tay ra, tính lại.

Bốn cái đĩa Càn Long: mười sáu nghìn, mất. Ba hộp sơn mài: bốn nghìn hai, mất. Chỗ thứ ba: sáu nghìn, coi như mất. Sáu năm nay khách tìm tới cô vì hai lẽ — cô lấy rẻ, cô không có tên. Tối qua trong một cái sảnh sáu mươi người, cả hai lẽ đó bị xoá cùng một lúc.

Trong tài khoản còn bốn trăm sáu mươi nghìn. Cọc là tám trăm. Hạn mùng ba tháng Tư. Còn hai mươi ngày, còn thiếu ba trăm bốn mươi nghìn, mà từ sáng nay cô không còn một đơn hàng nào.

Cô lật sang trang sau, viết hai chữ: *chú Ngô*. Rồi cô tìm trong danh bạ số tổng đài bảo tàng, gọi, xưng là người nhà cần liên hệ ông Ngô ở tổ bảo vệ. Đầu dây bên kia tra một lúc, nói ông ấy nghỉ rồi.

"Nghỉ từ bao giờ ạ?"

"Tháng Mười hai hai năm trước."

Cô cảm ơn, cúp máy. Tháng Mười hai hai năm trước cũng là tháng cô cầm cái túi nilon đi ra cổng sau.

Hết chương 6

Chương 7 — Chiếc chén nói dối

Bản nghe

Nghe tiếp thay vì đọc tiếp

Cả 48 chương đều có tập nghe. Khoảng hai tập một ngày.

@tram.truyen89
Chỗ quảng cáo 250px